XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.

Một cánh tay ngọc duỗi đến, đường nét thon dài, tuyệt đẹp, màu da phấn hồng khỏe mạnh , nhìn thế nào cũng không giống phải làm việc nặng, mà là trời sinh để công tác trong lĩnh vực nghệ thuật.
Bàn tay mềm này, Đường Sĩ Thành nhớ kỹ, bao nhiêu đêm vuốt ve đều có thể mang đến kích thích vô hạn cùng thoải mái, nhưng không nghĩ tới, hôm nay duỗi đến, là vì ——
"Trả lại cho anh."
Ly rượu vừa đưa đến bên môi đột nhiên dừng lại, trong con ngươi đen thẫm không dễ dàng nhìn ra cảm xúc, thoáng qua một tia kinh ngạc, tầm mắt rơi vào bàn tay nhỏ đang đeo nhẫn kim cương, dọc theo cánh tay, chậm rãi nhìn về phía chủ nhân của nó, khóa tại một đôi mắt to đang chột dạ.
"Tại sao?"
Cô chột dạ cúi đầu. “Lời nói đó. . . . . .là thật"
Đúng vậy, vào ngày thổ lộ với Đường Sĩ Thành cô đã nói chỉ cần có thể làm bạn gái của anh, coi như vô danh không phận, cô cũng cam tâm tình nguyện, mà Đường Sĩ Thành cũng biểu lộ rõ anh là người không có ý định kết hôn. Lúc ấy, cô không thèm để ý, nhưng bây giờ, suy nghĩ của cô thay đổi.
Nhìn chiếc nhẫn kim cương trong lòng bàn tay, nhớ lại tối qua, lúc nhận được, cô vui vẻ đến muốn bay lên trời, còn tưởng rằng anh rốt cuộc bị cô cảm động, muốn cầu hôn cô ! Kết quả, là quà tặng lúc anh ‘tâm huyết dâng trào’, giống dây chuyền bảo thạch trong ngăn kéo mà thôi, sáng đến chói mắt nhưng lại không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Mật Nhi nói đúng, nếu còn không hành động, đợi cô già rồi, sắc đẹp không còn nữa, cũng chỉ có thể trở thành một *khí phụ đáng thương. Đây là một canh bạc, cô nhất định phải thắng, hơn nữa không thể để cho Đường Sĩ thành nhìn ra sơ hở, càng không thể mềm lòng.
*Khí phụ: người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ.
Nhớ tới lễ đính hôn mình thật vất vả mới đặt được, cô vứt bỏ do dự, kiên định nói: "Khi đó em không hiểu chuyện, nhưng bây giờ em hiểu rồi, nếu chúng ta yêu nhau, vì sao không thể kết hôn? Anh không muốn kết hôn, chứng tỏ trong tim anh chưa chắc chắn, anh yêu em không đủ sâu."
"Em thật muốn chia tay?"
"Vâng."
"Không hối hận?"
"Không."
Đường Sĩ Thành tỉ mỉ quan sát vẻ mặt nghiêm túc của cô, vật nhỏ này hôm nay uống lộn thuốc gì? Không phải anh quá tự phụ, mà là anh hiểu rất rõ Thiên Tầm có bao nhiêu không nỡ nếu rời khỏi anh.
Anh cũng không tin cô thật sự muốn chia tay, chỉ là tùy hứng nhất thời thôi, đối với tính bốc đồng của phụ nữ, anh tự nhiên có biện pháp trị cô.
“Em nên hiểu tính cách của anh, anh không miễn cưỡng đối với phụ nữ muốn kết giao, cũng sẽ không hạn chế những người muốn rời khỏi, nếu như em nói muốn chia tay, anh sẽ tôn trọng quyết định của em."
Lòng của Hàn Thiên Tầm căng thẳng, cô rất rõ lời của Đường Sĩ Thành nói là thật, đối với nhắc nhở của anh, lòng tin vất vả dùng bê tông cốt thép chế tạo, lại dao động.
"Em đã ở cùng anh hơn hai năm, anh chưa bao giờ bạc đãi em, cứ giữ như thế này không tốt sao?"
"Là ba năm mười lăm ngày. . . . . ."
"Em nhớ thật rõ ràng."
"Dĩ nhiên, em mỗi ngày đều đem thời gian chúng ta kết giao dùng ——" Ách! Cô phục hồi tinh thần, kịp thời nhớ tới mục đích của mình. Không đúng! Không đúng! Cô không nên dao động, phải kiên trì đến cùng mới được! Vì vậy cô ưỡn ngực, rất có tiền đồ mà trả lời anh.
"Em dù sao vẫn là phụ nữ, luôn hy vọng có thể lập gia đình, anh không muốn kết hôn, em cũng không muốn ép anh, chia tay là cách giải quyết tốt nhất." trên gương mặt mỹ lệ, tinh thần vẫn phấn chấn như cũ, không tìm được một chút bi thương, thoải mái đến khả nghi.
Đường Sĩ Thành nheo mắt, thân thể chậm rãi đến gần, cầm ly rượu đặt lên tủ, con ngươi đen nóng rực bắn ra điện lực cực mạnh, khẽ nhếch khóe miệng đầy dụ hoặc.
Đến rồi!
Cô ngừng thở, biết cửa ải khó khăn nhất đã tới.
"Ở cạnh anh không tốt sao?"
Bên tai truyền tiếng nói nhỏ dịu dàng đến mê người, đây là phúc lợi chỉ có thể hưởng thụ khi ở bên gối anh , cũng là chiêu thức cô khó kháng cự nhất.
So với giọng nói từ tính hấp dẫn vô địch , dục hỏa cùng dã tính trong mắt anh càng làm cho máu cô sôi trào, mở miệng cũng khó khăn.
"Em ——"
Môi thơm mở ra, vừa đúng lúc nghênh đón nóng rực của anh đột nhiên xâm nhập, một cánh tay duỗi ra, dễ dàng ôm cô vào trong ngực. Cả người cô phủ kín hơi thở của anh , thân thể mềm mại, nhỏ xinh hòa hợp cùng anh, giống như bầu trời vốn vì anh mà sinh ra vậy.
Nụ hôn nóng bỏng không chút kiêng kỵ, cố ý gợi lên trí nhớ khắc sâu trong đầu, nhắc nhở cô bao nhiêu đêm, hai người dây dưa, điên cuồng đến cỡ nào, cô như thế nào một lần lại một lần cầu khẩn anh bố thí, lại như thế nào một lần lại một lần xụi lơ ở trong lòng anh.
Những hình ảnh mặt đỏ tai hồng kia, chỉ nghĩ thôi, cũng đủ để làm cô khó thở, đỏ bừng hai gò má, không nhịn được muốn đầu hàng. Nhưng cô phải chống đỡ, tuyệt không thể dao động, thật vất vả mới quyêt tâm đặt lễ đính hôn, sao có thể tử trận vì bị anh trêu đùa bằng một nụ hôn chứ!?.
Khi bạc môi nóng rực dời xuống cổ, cho cô cơ hội nói chuyện, dùng tất cả ý chí còn sót hỏi khẽ ——
"Anh nguyện ý lấy em sao?"
Cánh tay mạnh mẽ không buông cô ra, trên gáy, bạc mô