Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.


"Thiên Tầm!"
Núp dưới tóc dài, trên cái cổ tuyết trắng, đều là cảnh quan"muôn tía nghìn hồng" , Mật Nhi đầu tiên là trợn to mắt, tiếp đến nhìn chăm chú về phía cô, mắt chậm rãi nheo lại.
"Đêm qua bị muỗi chích , thật là ngứa đó!" Thiên Tầm làm bộ gãi gãi cổ, đáng tiếc chứng cớ quá nhiều, căn bản không cách nào giấu giếm.
Mật Nhi không để dáng vẻ giả vờ ngớ ngẩn của cô lừa đảo, trực tiếp hỏi: “Cậu qua đêm cùng anh ta?"
"Không có."
Thật là mở mắt nói dối!
An Mật Nhi không khách khí chút nào trực tiếp vạch trần lời nói dối của cô."Đến nửa tháng cũng không nhịn được, mình thấy cậu không còn cứu được nữa, đời này nhất định bị Đường Sĩ Thành ăn đến xương cũng không còn!"
"Không! Mình sẽ không!" Thiên Tầm ngẩng cao cằm tự tin nói.
"Còn nói, cậu không biết mình bị ăn triệt để thế nào sao? Làm phiền cậu cởi hết đi soi gương, xem xem bản thân bị ăn ra sao."
Mặt Thiên Tầm đỏ rần, cô tự biết đuối lý, cũng khó trách Mật Nhi tức giận, ban đầu là mình khóc sướt mướt chạy tới chỗ Mật Nhi, còn mỗi ngày thề thốt nói không tiếp tục dây dưa cùng Đường Sĩ Thành, kết quả lại phá vỡ lời thề, cả đêm không về.
Dưới ánh mắt chỉ trích của bạn tốt, Thiên Tầm lúng túng cười làm lành, liếc thần sắc lạnh như băng của Mật Nhi, đưa tay kéo kéo vạt áo cô, giở tính trẻ con theo sát cô làm nũng.
"Mật Nhi. . . . . ."
"Thôi đi, giả bộ đáng thương cũng vô dụng, cả đêm cậu không về, biết mình có bao nhiêu lo lắng sao?" An Mật Nhi lạnh nhạt nói, so sánh với Thiên Tầm mềm mại, cô thuộc về hình tượng lý trí tỉnh táo.
Thiên Tầm chợt bừng tỉnh hiểu ra." Hôm nay, cậu không đi làm, không phải là bởi vì mình chứ?"
"Cậu cả đêm không trở lại, mình làm gì còn tâm tư đi ra ngoài làm việc!"
Thiên Tầm cảm động ôm lấy Mật Nhi, đáng thương nhận sai "Thật xin lỗi mà. . . . . .mình không nói trước cho cậu là không đúng, nhưng cậu phải tin tưởng mình, mình tuyệt không để cho Đường Sĩ Thành ăn hết , trừ phi anh ấy cầu hôn với mình, nếu không mình tuyệt đối sẽ không liên hệ với anh ấy nữa, lần này là thật, mình đã giác ngộ rồi!
An Mật Nhi hừ một tiếng."Tốt nhất là như vậy, nếu không ngày nào đó tâm can bể nát khóc ngã ở ven đường, mình cũng sẽ không để ý tới cậu."
Thiên Tầm hiểu lời này của Mật Nhi là nói lẫy, nếu cô thật khóc ngã ở ven đường, người nghĩa khí như Mật Nhi tuyệt sẽ không bỏ mặc .
Một đầu tóc ngắn, lời nói, cử chỉ đều mang khí khái không kém đàn ông như Mật Nhi, luôn ăn mặc cá tính, thoạt nhìn tựa hồ không có hương vị phụ nữ, nhưng Thiên Tầm so với ai khác rõ hơn hết, dưới một thân T shirt cùng quần dài này, Mật Nhi cất giấu một thân hình cực kì nóng bỏng, chỉ là cô không thích chưng diện mà thôi.
"Cậu yên tâm, mình sẽ không tan nát cõi lòng, cũng sẽ không bị Đường Sĩ Thành ăn hết, bởi vì mình quyết định mở rộng tầm mắt, sáng lập sự nghiệp cho bản thân. Mình sẽ đi tìm việc."
An Mật Nhi nhướng mày, hoài nghi: "Cậu muốn tìm việc làm?"
Thiên Tầm nghiêm túc nói;"Mình không thể cứ tiếp tục đợi, miệng ăn núi lở, làm một con sâu gạo vô dụng nữa! Trước kia có Sĩ Thành nuôi, cho nên mình chỉ là si ngốc chờ anh, xem anh là trời . Để thay đổi tình trạng này, mình muốn đi ra ngoài, khiến Sĩ Thành hiểu rõ, không có anh, mình vẫn có thể sống rất tốt, không phải cái gì cũng không làm được."
An Mật Nhi tán thưởng gật gật đầu "Lời này còn giống tiếng người, như vậy cậu định tìm công việc gì?"
"Cái gì cũng được, chỉ cần nuôi sống bản thân mình thì đều có thể thử."
Mật Nhi lặng lẽ nhìn khuôn mặt ngây thơ mê người của cô gái nhỏ, chỉ cần tùy tiện nháy mắt một cái, cũng sẽ không cẩn thận giật chết một người đàn ông, trong miệng lẩm bẩm nói thầm: “Cậu đi ra ngoài đừng để bị đại dã lang nào khác ăn sạch cũng không tệ rồi."
"Cái gì?"
"Không có việc gì, để cho mình suy nghĩ một chút, về phía công việc, mình có thể giúp cậu." Nói đến đây, trong đầu An Mật Nhi lóe lên ý tưởng "Có rồi, có một công việc rất thích hợp với cậu."
Thiên Tầm mừng rỡ hỏi: "Có thật không? Mau nói cho mình biết là công việc gì?"
“Mình có một người bạn tên A Mỹ, là nhà thiết kế áo cưới, vừa đúng lúc thiếu nhân thủ!"
"Thật tốt quá!" Thiên Tầm hưng phấn đi lên ôm cô, cảm kích nói: "Cám ơn cậu, Mật Nhi!"
"Uy. . . . . . Mình chỉ nói là người ta thiếu nhân thủ, còn chưa nói người ta muốn dùng cậu!"
"Yên tâm! Chỉ cần là chuyện Mật Nhi nói được ra miệng, thì nhất định sẽ thành công."
“Mình đâu phải là thần a!"
"Mình tin tưởng cậu, bởi vì cậu là An Mật Nhi nha, là người bạn tốt lợi hại nhất, ưu tú nhất mà mình biết!" Lời này một chút cũng không phải chỉ là khen tặng, Thiên Tầm xác thực đối với người bạn tốt này của cô sùng bái đến cúi đầu sát đất.
Mật Nhi cái gì cũng làm được, năng lực tốt, lại thông minh, lúc còn ở đại học là một sinh viên ưu tú, ra xã hội, khi người khác vẫn còn *sáng chín chiều năm ở các công ty làm nhân viên lãnh lương mỗi tháng thì cô đã khai phá một mảnh trời riêng cho mình trong giới nhiếp ảnh, dựa vào độ bén nhạy cùng mỹ cảm, trở thành một nhiếp ảnh gia mà rất nhiều ngôi sao lớn muốn c