Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người

Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người

Tác giả: Tựu Mộ

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.

vừa rồi khiến em không vui, nhưng... em có thể đừng đá anh nữa được không? Chân anh hình như sắp sưng lên rồi."
Tôi: "..."
Hóa ra nãy giờ tôi đá nhầm người?!
Anh nói sớm tí thì chết à!!!
Trước mặt là Tiền Chấn Hựu, bên cạnh là Tiền Chấn Tá, tôi thấy mình sắp phát điên đến nơi, trong lòng ngoài dòng sông nước mắt ra thì chỉ còn năm chữ: "Lâm Hạo Hải cứu tôi!"






Ăn xong bữa tôi lập tức phi như bay tới chỗ chú lái xe, bảo chú ấy nhanh nhanh chóng chóng rời đi. Cả đường tôi bất an, cứ cảm thấy không thể nào bình tĩnh lại được.
Về đến nhà, quả nhiên giống như Tiền Chấn Tá nói, Lâm Hạo Hải vẫn chưa về, tôi thở phào một hơi.
Việc của Tiền Chấn Tá tôi không có ý định nói cho Lâm Hạo Hải, bởi vì nói cho anh ta rồi sẽ phải thừa nhận chuyện cùng Tiền Chấn Hựu đi ăn cơm... Aaaaa, cái loại cảm giác "ra ngoài ăn vụng" về nhà lo sợ bất an này rốt cuộc là sao!!!
Tôi còn đang lăn lộn trên giường thì đột nhiên điện thoại vang lên, tôi nhấc lên xem thì thấy có tin nhắn từ một số lạ. Nội dung tin nhắn rất đơn giản: Chúc em ngủ ngon, hôm nay anh có hơi đường đột, mong em đừng để bụng.
Bên dưới còn rất chu đáo để lại tên, Tiền Chấn Tá.
Mợ nó chứ, phiền chết được!!! Đến cả Lư Dĩ Sương có đánh dấu cuối câu không cũng nhớ rõ thế!
Tôi bất đắc dĩ, đành phải đáp lại: Hơi buồn ngủ, ấn gửi luôn rồi.
Được rồi, lần này đã thêm dấu chấm rồi đấy, anh mãn nguyện rồi chứ hả? Kết quả, Tiền Chấn Tá cũng không tiếp tục nhắn tin nữa, tôi thở phào một hơi rồi đi tắm, sau đó mở máy tính đăng nhập QQ kiểm tra một chút. A Thiếu vẫn không xuất hiện. Tôi dẩu môi, trong lòng thấy mất mát, đổi sang lướt các trang web, chẳng bao lâu sau bỗng nghe thấy tiếng mở khóa vang lên từ cửa, sau đó là giọng nói nam tính trầm thấp đầy hấp dẫn của Lâm Hạo Hải: "Tiểu Mễ?"
Tôi nhảy ra: "Đây đây, vừa rồi tôi ở trong phòng."
Lâm Hạo Hải gật đầu. Rõ ràng anh ta vừa tham gia một buổi tiệc xã giao, chắc cũng uống ít rượu, trên mặt hơi đỏ. Nói thật, tôi cứ cho rằng người như Lâm Hạo Hải chắc chắn là loại có chuyện gì cũng giấu kín, dù say rượu thì trên mặt chẳng thay đổi chút nào cơ... Nhưng bây giờ trông anh ta không phải quá say, thế mà mặt lại đỏ như thế, thật đúng là khiến người khác bất ngờ.
Hơn nữa có lẽ vì say quá rồi, ánh mắt anh ta cũng không sắc sảo thâm trầm như bình thường mà hơi mơ màng. Tôi tiến lên hai bước, khua khua tay trước mặt anh ta: "Này, anh ổn chứ?"
Lâm Hạo Hải đẩy tay tôi ra, ngồi xuống sô pha, bóp huyệt thái dương: "Ừ."
Lâm Hạo Hải ngồi xoãi người trên sô pha, nom bộ dạng mờ mịt.
"Oa, anh uống nhiều rượu lắm à?" Tôi hơi ngạc nhiên, "Ai dám chuốc rượu anh thế?"
"... Uống có một ly."
Tôi: "..."
Mắt tôi trợn tròn, mồm há hốc: "Mới uống có một ly mà đã thành thế này? Anh uống loại rượu có độ cồn cao lắm à?!"
Lâm Hạo Hải trừng tôi một cái: "Tửu lượng của tôi không tốt."
"Nào chỉ \'không tốt\' thôi!" Tôi ôm bụng cười như điên, "Anh rõ ràng là không biết uống rượu! Ha ha ha ha ha, thật không thể tưởng tượng được tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị lại là dạng một cốc gục luôn!"
Lâm Hạo Hải xanh mặt kéo tôi một cái, cả người tôi đổ thẳng vào lòng anh ta, nghe tiếng anh ta buồn bực bảo: "Ngậm miệng lại. Ồn chết được, lắc qua lắc lại hoa hết cả mắt."
Trên người Lâm Hạo Hải có mùi rượu nhàn nhạt, hoàn toàn không nồng, cũng không khó chịu, hòa cùng mùi hương vốn có trên người anh ta thật khiến người khác mặt đỏ tim đập. Tôi sững ra, cũng không dám giãy giụa. Khi Lâm Hạo Hải nói chuyện, những chuyển động ở lồng ngực của anh ta thật vô cùng rõ ràng...
Có lẽ vì thấy tôi ngoan ngoãn ngồi im, Lâm Hạo Hải hài lòng "ừm" một tiếng, sau đó nhắm mắt lại.
Tôi: "..."
Mợ chứ, anh ta định cứ thế ôm tôi ngồi trên sô pha rồi ngủ luôn đấy hả?!
Câm nín trừng mắt một cái, tôi cẩn thận từng tí một đẩy tay anh ta ra, sau đó đem từ thư phòng của anh ta đến một tấm chăn mỏng. Mặc dù bây giờ thời tiết vẫn hơi nóng nhưng dù sao ban đêm nhiệt độ cũng se se lạnh, nếu Lâm Hạo Hải bị cảm thì tôi sẽ thảm...
Đắp chăn cho Lâm Hạo Hải xong, tôi chống cằm ngắm anh ta. Aizzz, người đâu mà đẹp thế... Còn đẹp hơn của Lư Dĩ Sương... Thật đúng là phá hết cả quy tắc... Tôi thò tay chọc chọc vào mặt Lâm Hạo Hải, anh ta chẳng có phản ứng gì cả, gò má mềm mại bị tôi chọc đến xuất hiện cả một cái lúm đồng tiền. Thật lòng thì nói Lâm Hạo Hải còn đẹp hơn Lư Dĩ Sương, thật ra cũng không hẳn như thế.
Khuôn mặt anh ta nhìn rất mạnh mẽ, đường nét rõ ràng, điểm duy nhất có liên hệ với từ "đẹp"... chắc có lẽ là hàng lông mi. Tôi dán sát hơn nữa nhìn anh ta. Lúc này đôi hàng mi đen dài cong cong của anh ta đang nhẹ nhàng lay động, ánh đèn vàng hắt xuống tựa như một cái bóng mờ nhạt dưới mắt. Tôi nhìn đến thất thần, lại đưa tay ra nghịch nghịch lông mi, chưa nghịch được mấy đã bị anh ta bất mãn giữ tay lại, có lẽ là thấy ngứa ngứa khó chịu.
"..." Tôi chột dạ định rút tay về nhưng sức Lâm Hạo Hải mạnh hơn, dẫu cố vẫn không ăn thua, cuối cùng đành tách từng ngón