Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.
hất định sẽ bảo vệ Diệp Ba Ni vô điều kiện, nhưng mà lúc ở nhà cũng muốn mượn cơ hội để dạy bảo con trai một chút, “Ba Ni à, thật ra đánh nhau là một thói quen không tốt. Con xem đấy, con đánh nhau cùng với bạn Tiểu Mập Mạp ở bệnh viện, kết quả là khiến cho người mẹ đặc biệt lợi hại của bạn ấy không hài lòng, sẽ tới trả thù chúng ta, còn phải nhờ bác phái người tới bảo vệ con, sắp xếp người tới chỗ làm việc để bảo vệ mẹ, đề phòng mẹ của Tiểu Mập Mạp cho người tới gây rối. Như thế rất là phiền bác con đấy! Hơn nữa phiền toái như thế hoàn toàn có thể ngăn cản không để xảy ra, cho nên con phải học được cách kiềm chế bản thân, có chuyện gì thì nên thử nói chuyện, giống như muốn đổi đồ chơi với bạn nhỏ khác vậy…., hoặc là cùng chơi đùa với người khác…., con phải nói chuyện với người ta, người bình thường sẽ đồng ý thôi, không nhất định phải dựa vào đánh đấm để giải quyết. Nếu như con thật sự muốn hoạt động một chút nên muốn đánh nhau, thì mẹ có thể đăng ký cho con học võ, để học công phu quyền cước.”
Diệp Ba Ni bị mẹ mình giảng giải cho một bài diễn văn dài lê thê như vậy thì có phần choáng váng, chỉ là biểu hiện vẫn trầm ổn như cũ, mở to mắt lẳng lặng nhìn Diệp Gia Dĩnh một lát, sau đó hỏi, “Trả thù là có ý gì?”
Diệp Gia Dĩnh suy nghĩ một chút, giải thích, “Trả thù chính là con đánh người ta, người ta cũng muốn đánh lại con. Cho nên con không thể động một chút là đánh nhau, người ta tức giận thì sẽ trả thù, con phải học được cách tự kiềm chế bản thân.”
Diệp Ba Ni, “Kiềm chế là có ý gì?”
Diệp Gia Dĩnh, “Chính là quản chế bản thân, cho dù có muốn làm thì cũng không được làm những chuyện không có lợi, giống như việc mỗi ngày con muốn ăn hai cái bánh ngọt chocolate, nhưng hai cái thì quá nhiều, ăn vào sẽ ảnh hưởng tới việc ăn cơm, thế nên cho dù con muốn ăn hai cái cũng không được, phải nhắc nhở bản thân chỉ có thể ăn một cái.”
Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc hỏi bé, “Sao con lại nhớ tới mà gọi điện cho bác?”
Diệp Ba Ni tròn mắt nhìn cô, “Mẹ vừa nói muốn cảm ơn bác nên con mới gọi điện cho bác, cảm ơn đã giúp con đánh mẹ của Tiểu Mập Mạp.”
Diệp Gia Dĩnh im lặng nửa ngày, Diệp Ba Ni đúng là trường phái hành động! Về sau ngàn vạn lần không thể nói năng tùy tiện trước mặt thằng bé.
Không thể làm gì khác hơn đành phải sửa lại, “Không phải bác giúp con đánh mẹ của Tiểu Mập Mạp, là bảo vệ con không để cho mẹ của Tiểu Mập Mạp bắt nạt. Cho nên mới nói về sau con không nên tùy tiện đánh nhau nữa, sẽ gây phiền phức cho bác con.”
Hạ phu nhân Đỗ Hoán Phân không biết có còn bị người bảo vệ trong nhà cô hù dọa nữa hay không, mấy ngày tiếp theo đều không thấy tăm hơi, không có động tĩnh, Diệp Gia Dĩnh cũng yên lòng.
Tối hôm đó khó có được một ngày về nhà sớm, cho Chu Mai nghỉ sớm, để cô ấy đi về trước rồi tự mình làm cơm tối cho Diệp Ba Ni.
Một tuần trước Diệp Gia Dĩnh đã dùng nước muối, hoa hồi, hạt tiêu, rót thêm một chút rượu trắng vào hũ đựng đậu đũa, hôm nay vừa đúng lúc lấy ra ăn.
Dùng đậu đũa ngâm để nấu ăn rất là đơn giản, đem đậu đũa thái hạt lựu, dùng tỏi băm, gừng thái sợi cho vào nồi, thêm thịt băm vào rồi xào lên là được, lúc lấy ra ăn đậu đũa sẽ chua giòn ngon miệng, kích thích khẩu vị, tháng trước Diệp Gia Dĩnh đã làm một lần, Diệp Ba Ni không cần tới món ăn khác, chỉ cần mỗi món này trộn cơm cũng có thể ăn hết một bát.
Nhưng mà Diệp Gia Dĩnh vẫn cảm thấy chỉ có mỗi một món này thì không đủ dinh dưỡng, vừa đúng lúc trong nhà có tôm nõn, nên chuẩn bị làm thêm một món canh tôm viên nấm. Làm món này cũng hơi phiền toái một chút, phải chần nấm tươi qua nước sôi, thái chỉ, cắt thêm mấy đoạn rau diếp, tôm nõn phải băm nhuyễn, thêm muối, rượu, gia vị và một chút nước vào để làm nhân, nhồi thành viên tròn rồi bỏ vào nồi nấu chín, sau đó vớt ra ngoài, lại nấu một nồi nước khác, bỏ nấm, rau diếp vào đun, cuối cùng mới cho tôm viên vào, thêm gia vị.
Diệp Gia Dĩnh đang trổ tài nặn viên tôm thì chuông cửa vang lên, không thể làm gì khác đành phải gọi Diệp Ba Ni ra xem ai.
Chỉ chốc lát đã thấy Diệp Gia Ni chạy vào, “Là chú Hạ lần trước ở nhà chúng ta ăn cơm.”
Diệp Gia Dĩnh cay mày, chú Hạ nào? Chẳng lẽ là Hạ Vũ?
Tôm nõn băm nhuyễn đang dính đầy tay, thật sự không ra được, mới hỏi Diệp Ba Ni, “Con xác định là chú Hạ lần trước tới ăn cơm? Là chú Hạ lần trước ở trong viện đã đưa con đi bôi thuốc?”
“Vâng.”
“Được rồi, vậy con ấn vào cái nút có hình chìa khóa đi, để chú ấy lên đây.”
Diệp Ba Ni lại lon ton chạy ra mở cửa.
Khóa cửa chính được đặt ở vị trí tương đối cao, Diệp Ba Ni không với tới, chính là để đề phòng lúc bố mẹ không để ý thì trẻ con không thể mở cửa đi ra ngoài, hoặc là để cho người lạ mặt vào nhà.
Sau khi Diệp Gia Dĩnh nhồi xong tôm viên rồi cho vào trong nồi đun, chỉnh nhỏ lửa, rửa tay rồi mới đi ra mở cửa.
Vừa đúng lúc Hạ Vũ ở dưới lầu lên, ăn mặc chỉnh tề, cả người đều toát lên vẻ nhanh nhẹn, nói chuyện cũng ôn hòa, khách khí hơn so với hồi xưa, “Xế chiều anh họp ở trên công ty, vừa đúng lúc đi ngang qua nhà em nên tới nói với em một tiếng, vệ sĩ ở bên cạn