Tác giả: Giản Anh
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 134778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.
xe.
Cô chớp mắt vài cái, lại thêm vài cái nữa, cơ thể liền chấn động, trong nháy mắt, trong mắt dâng lên một tầng sương mù.
Cao Thành!
Là Cao Thành!
Anh tại sao…. Tại sao lại đứng trước cửa nhà cô?
Không kịp nghĩ điều gì, cô lập tức xoay người chạy xuống lầu.
Tóc tai cô rối tinh, trên người vẫn đang mặc quần áo ngủ, không có mặc áo khoát, nhưng cô đã không còn để ý đến điều gì nữa rồi, tâm trí cô chỉ còn lại cảm giác vui sướng.
Cao Thành đứng dưới lầu nhà cô, điều này thể hiện cho cái gì? Cô không thể ngăn mình có suy nghĩ ngớ ngẩn về anh!
“Thầy!”
Dưới tiết trời lạnh buốt, cô mau chóng chạy đến trước mặt anh, không hề biết rằng bản thân đã kích động đến mức trên mặt toàn bộ là nước mắt.
Anh không hề do dự, vươn tay ôm lấy cô vào lòng, nhẹ nhàng cọ xát mái tóc mềm của cô.
Cơ thể cô rất lạnh, mái tóc thậm chí vẫn còn ướt nước. Cô gái nhỏ này, gọi đầu xong không biết sấy tóc cho khô sao?
Anh rời khỏi căn phòng đó không chút do dự, bỏ lại ánh mắt vẫn còn chưa hết bàng hoàng của Ngô Bồng Hoàn. Lúc anh lên xe, rồi khởi động xe, bỗng nhiên sục sôi ý nghĩ rất muốn được gặp Noãn Noãn.
Anh không biết mình lái xe đi đâu, lúc xe dừng lại, đã đứng trước cổng nhà Noãn Noãn rồi.
Anh cũng không nhấn chuông cửa, cũng không gọi điện thoại cho cô, cô lại giống như có giác quan thứ sáu vậy, có thể biết được mà xuất hiện trước mắt anh.
“Thầy…” Cô ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào anh, “Thầy sẽ không từ chối em nữa chứ?”
“Nghe cho rõ đây!” Anh âm trầm nhìn cô, “Từ trước tới giờ anh chưa hề thật lòng từ chối em!”
Lời vừa nghe xong, trong mắt cô liền tràn đầy sự kích động.
Cô vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen có chút rối bù của anh, rồi lại vuốt nhẹ lên gương mặt anh, cô nhón chân, áp khuôn mặt mình vào kề má anh.
Trong mắt cô ngấn lệ, trên môi nở một nụ cười đầy hạnh phúc.
Dưới ánh trăng, tay anh nhẹ ve vuốt đầu cô, một tay giữ gáy cô, nhẹ đặt lên đôi môi lạnh lẽo của cô một nụ hôn nồng nàn.
Những ngày sau không còn nỗi đau tương tư nữa, Noãn Noãn cảm thấy mỗi giây mỗi phút ở bên cạnh Cao Thành đều vô cùng tuyệt vời, giống như hóa thành những nốt nhạc tuyệt vời bay bổng.
Nhân lúc dì cô vẫn còn ở lại Mĩ hai tuần, cô dường như mỗi ngày đều ở bên Cao Thành nửa bước không rời.
Cô thích đi đến căn hộ nhỏ của anh, thích giúp anh gấp quần áo, dọn dẹp nhà cửa, thích ăn những món ăn đơn giản do chính tay anh làm, thích nụ hôn say đắm anh trao mỗi lần đưa cô về nhà.
Chuyện tình yêu đẹp như vậy sẽ mãi hạnh phúc thì tốt biết bao!
Cô không có tâm tình đâu mà đọc sách, ngoài thời gian ở bên cạnh anh ra, toàn bộ thời gian khác, cô đều chỉ nghĩ đến anh thôi. (Haizzzz, khổ vì chị này!!!!)
Cô biết mình như vậy thực sự rất tệ hại, nhưng cô không còn cách nào cả, cô chỉ là nhớ anh thôi, nhớ đến không biết phải làm sao, nghĩ đến hình ảnh hai người ở bên nhau, cô liền cười, giống như một đứa ngốc vậy.
“Tuần sau đã là thi cuối kì rồi, bắt đầu từ ngày kia, chúng ta tạm thời đừng gặp mặt nhau!”
Sau khi rất ăn ý cùng dừng bước, anh nói.
Từ lúc dì cô trở về, anh không thể nào quang minh chính đại đưa cô đến tận cửa được.
Bây giờ, anh chỉ có thể dùng xe đưa cô đến con hẻm nhỏ, đưa cô đi hết con đường đó, còn cô lại dùng hết lí do này đến lí do khác cùng Lục Mộng ôn tập, vân vân…, chỉ sợ cái cớ này dùng nhiều quá, rất nhanh cũng sẽ bị phát hiện thôi.
“Thật sự là không còn cách nào khác sao?” cô chau mày, lắc lắc cánh tay anh, hy vọng anh thu lại những lời vừa rồi.
Cao Thành chăm chú nhìn cô, nhẹ mỉm cười, “Như vậy thì em mới có thể chuyên tâm học được.”
Anh đương nhiên biết tình yêu có ảnh hưởng rất lớn đến việc học của cô, đấy cũng là lí do lúc đầu anh không thể tiếp nhận tình cảm của cô.
“Thế nhưng, cho dù là em ở nhà, thì lòng em cũng vẫn nhớ đến anh thôi.” Do dự một lát, cô nhẹ giọng nói, “Không gặp được anh, em càng không chuyên tâm học được.”
Cô đáng thương nhìn anh, bộ dạng u buồn bất lực, khiến anh nhịn không được khẽ nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào mắt cô, rồi nhẹ đặt một nụ hôn lên môi.
Một lát sau, anh mới chịu buông cô ra, cả hai đều cố gắng lấy lại nhịp thở, nụ hôn nóng bỏng vừa rồi khiến cho cơ thể cả hai đều nóng lên.
Anh nhìn đôi môi đỏ hồng vừa bị anh hôn của cô, chân thành hứa hẹn.
“Lần này phải thi cho thật tốt, đợi đến kì nghỉ đông, anh sẽ tìm thời điểm thích hợp đến gặp trình bày với dì em, xin phép dì cho chúng ta quen nhau, sau đó, đợi đến khi em tốt nghiệp phổ thông xong, chúng ta liền tổ chức tiệc đính hôn.”
“Tại sao không kết hôn luôn?” Noãn Noãn có chút thất vọng. Anh không biết là cô rất kì vọng được trở thành vợ anh sao, ngày nào cô cũng muốn được sống bên anh.
Mặc dù cô biết anh hoàn toàn là muốn tốt cho cô thôi, thế nhưng đem dài lắm mộng mà, cô sợ đợi đến lúc muốn cùng anh kết hôn, anh lại bị cô gái khác cướp đi mất.
“Em thật là ngốc!” Cao Thành buồn cười vò mái tóc cô, nở nụ cười ấm áp, “Em mới chỉ mười abyr tuổi, tốt nghiệp xong cũng chỉ mới mười tám thôi, nhanh như vậy đã muốn kết hôn rồi, em không sợ