Tác giả: Giản Anh
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.
hải thay đổi tuyến đường, Bạc Di Oa tộc trở thành tuyến đường mà mã bang lo lắng nhất, cơ hội e là rất khó…”
“Cơ hội tuy rằng khó có được nhưng nếu trở thành dịch điểm mới thì việc dân cư ra vào tộc sẽ trở nên phức tạp hơn, truyền thống và văn hóa trong tộc sẽ vì việc này mà thay đổi” không đợi nàng nói xong, Mục Khuynh Tâm đã ngắt lời.
Điều này chính là khó xử của Miêu Nhân Hoàng.
Khi nàng từ biệt mã bang, trên đường quay về cũng đã tự mình dò hỏi từng dịch điểm, quả thật là càng thêm do dự, cũng chính là vấn đề mà Mục Khuynh Tâm vừa đề cập.
“Trong tộc mọi người tán thành việc mở cửa, trở thành dịch điểm của mã bang sao?” Mục Khuynh Tâm hỏi.
“Đây chỉ mới là ý tưởng còn chưa có chính thức đưa ra thương lượng”
“Nếu vì cải thiện cuộc sống mà trở thành dịch điểm của mã bang thì phải suy nghĩ đến những khía cạnh khác, ví dụ như có thể giới hạn sự trao đổi”
“Như thế nào gọi là giới hạn?”
“Không nhất thiết phải mở toàn bộ thôn trại, mà hạn chế người ra vào”
“Ân.”
“Thậm chí dựng trạm ở cách xa mấy dặm”
“Mấy dặm ngoài?”
“Cách trại một khoảng ngắn, làm cho bọn họ không trực tiếp tiến vào thôn trại, dù sao cũng chỉ là cung cấp chỗ ở ã bang, cung ứng lương thực thực phẩm cho bọn họ tiếp tục lên đường, cho nên việc bọn họ có vào trại hay không cũng không quan trọng”
“Ân, ân.”
Cứ như vậy, kế hoạch cải thiện cuộc sống củ
Buổi chiều là thời gian Diêu Tập Chi cảm thấy vui vẻ nhất trong ngày.
Mỗi ngày sau khi cùng mẫu thân ngủ trưa một giấc thật dài xong, vừa rời giường còn mơ mơ màng màng thì học bài, tiếp theo là ăn điểm tâm, khi đã xế chiều thì nàng sẽ được mẫu thân âu yếm dắt đi ra ngoài, còn có Y Mã và Phúc Phúc cùng đi.
Cũng chẳng có mục đích gì, chỉ là tùy hứng đi dạo chung quanh mà thôi.
Đây là khoản thời gian mạo hiểm nho nhỏ của nàng.
Bởi vì khi đi tản bộ trên đường sẽ gặp rất nhiều người, mà nàng vốn sợ người lạ, hơn nữa cũng không có thói quen thân cận với những người ăn mặc sặc sỡ, cho nên luôn nép sát vào người mẫu thân, đưa mắt tò mò nhìn chung quanh.
“Nhẹ chút! Ngươi nhẹ chút!”
Tiếng la to như tiếng heo bị thọc huyết vang lên từ đầu sơn đạo truyền đến, làm cho Y Mã đang phiên dịch phải dừng lại mà không chỉ có nàng, mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh.
“ Thổ phiên này, chân của thiếu gia nhà ta đã bị gãy, ngươi thô lỗ như vậy là muốn hắn đau chết sao?”
“Cái kiểu như vậy, tuyệt không dùng được”
Theo lời Y Mã giải thích thì Mục Khuynh Tâm biết được hán tử người Miêu sáng này lên núi đi săn gặp người bị trúng bẫy thú, nhưng mà người nằm trên cáng và hai gia đinh hùng hùng hổ hổ đi kèm hai bên là ai a?
Hai gã khiêng cán nhìn thấy Mục Khuynh Tâm thì giống như chạy thẳng về phía nàng, rồi lập tức quăng cái cáng xuống đất.
“Ôi!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên, người nằm trên cáng chỉ có thể ôm lấy cái chân bị thương kêu la.
Hai gã gia đinh hung hăng định đánh người nhưng cuối cùng cũng vì lấy chủ nhân làm trọng nên nhanh chóng chạy đến nâng hắn dậy.
Hai thợ săn người Miêu thì thầm to nhỏ với Y Mã một hồi, Y Mã vội vàng phiên dịch lại “ Phác Đạt nói bọn họ lên núi phát hiện ra người Hán bị thương này, không thể bỏ mặc nên đành dẫn bọn họ về đây”
Phúc Phúc nhìn hai gã thợ săn nói xong thì bỏ đi, giật mình hỏi “ không phải vì chúng ta cũng là người Hán thì đem quăng hắn cho chúng ta chứ?”
“Phúc Phúc, trước tiên đi thỉnh Tôn đại phu đi” Mục Khuynh Tâm bình tĩnh đưa ra chỉ thị.
Phúc Phúc có chút do dự nhưng cuối cùng cũng nhận mệnh mà đi.
Mục Khuynh Tâm đánh giá ba người trước mắt, không để ý đến ánh mắt gần như si mê của bọn họ, lãnh đạm hỏi “ Bạc Di Oa tộc là nơi xa xôi, sao công tử lại có thể xuất hiện ở đây?”
Vẫn còn chìm trong sự si mê nên Phan Mẫn Lực không nghe thấy gì, chỉ luôn miệng khen “đẹp, thực sự là rất đẹp a”
Mày như liễu, làn da trắng nõn mịn màng, đôi mắt trong suốt như hồ nước làm say lòng người, môi không thoa son mà đỏ mọng làm người ta muốn phạm tội.
Đẹp như tiên tử lại mị hoặc như yêu tinh, một tiểu mỹ nhân như vậy lại không tiếng động xuất hiện trước mắt, lại ở nơi hoang vắng này.
“Không thể tưởng tượng được nơi dị tộc hoang vắng này lại có một tiểu mỹ nhân” Phan Tả lên tiếng lấy lòng.
“Đáng giá! Thiếu gia ngươi đi chuyến này thực sự là đáng giá” biết rõ tính nết của chủ tử, Phan Hữu cũng hùa theo, mong rằng nhân cơ hội này có thể xóa bỏ cái tội bảo hộ chủ tử bất lực.
Sắc dục làm mờ lý trí, Phan Mẫn Lực nào có tinh thần để ý tới A Tả, A Hữu nói gì, tự so dung mạo như Phan An nên liền đưa tay chỉnh lại mái tóc hỗn độn cùng quần áo có chút chật vật, hai tay thi lễ, không nhanh không chậm nói “ tại hạ là Phan Mẫn Lực, làm nhân sĩ của Vệ huyện, xin hỏi phương danh của cô nương?”
Vệ huyện?
Mày liễu khẽ nhướng lên, Mục Khuynh Tâm cũng không để ý tới chuyện báo danh.
Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu là, nàng được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân của giới tự hoa, cho nên dù thế nào thì cái tên Mục Khuynh Tâm cũng có ch