XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.

br>Theo thông tin, trên điện thoại của hắn tìm được đầu mối căn cứ hắn cùng Liễu Phỉ Phỉ liên hệ, cảnh sát đối với việc này có chút khó tin, nhưng cũng làm hết chức trách gọi cho Liễu Phỉ Phỉ .
Liễu Đan Văn đối với việc này lại cảm thấy cực độ khó tin, trước mặt cảnh sát bà ta liền đi hỏi Liễu Phỉ Phỉ, chuyện này có phải thật hay không.
Liễu Phỉ Phỉ chột dạ liên tục phủ nhận. Liễu Đan Văn lại nghi ngờ nhìn cô ta: "Mẹ hi vọng con không nói dối, chuyện này không phải thật."
Nói xong, bà không lôi kéo Liễu Phỉ Phỉ từ trong tay cảnh sát nữa.
Ngược lại Diệp Hâm Thành vẻ mặt phức tạp. Nếu là trước kia, ông tuyệt đối sẽ lao ra làm người cha tốt, giúp đỡ Liễu Phỉ Phỉ biện giải. Nhưng hiện tại, ông vẫn đứng tại chỗ không hề nhúc nhích.
Liễu Đan Văn nhẹ nhàng kéo cánh tay ông: "Hâm Thành, em có chút lo lắng."
Diệp Hâm Thành không nói gì vỗ vỗ tay bà ta, nhìn cảnh sát mang Liễu Phỉ Phỉ đi.
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Vũ tới tìm Diệp Thiên Tuyết. Cậu ngay cả lên lớp cũng không đi, trực tiếp trốn học.
"Chị Tiểu Tuyết, chị. . . . . . Có nặng lắm không?"
Diệp Thiên Tuyết hơi cười: "Không có việc gì, chỉ là có chút sợ. Tiểu Bàn em như thế nào còn không đi học?"
"Xí, lời này là chị Tiểu Tuyết không có tư cách nói nhất?" Ngụy Vũ cười nhạo cô một câu, nhưng đáy mắt cũng là ân cần, "Chị Tiểu Tuyết nếu có việc, em có thể hỗ trợ, cứ tìm em là được."
"Được." Diệp Thiên Tuyết đáp ứng.
Hai người trò chuyện trong chốc lát, Phó Hoài Minh tới giúp Diệp Thiên Tuyết giảng bài. Nhìn thấy Ngụy Vũ ở trong này, anh đứng ở cửa cười cười , "Thế nào, có cần anh đi ra ngoài một lát hay không, để không gian riêng cho hai người?"
Anh nhìn Ngụy Vũ chớp mắt: "Em có phải muốn cho cái bóng đèn là anh đây biến mất… không hề nghi ngờ chút nào ơ ~"
Tai Ngụy Vũ ửng đỏ, nhưng không phản bác. Cậu chậm chạp đứng lên, tạm biệt Diệp Thiên Tuyết liền đi ra ngoài. Lúc ra cửa, đối với Phó Hoài Minh ở cửa đang cười cười cô, cậu không biết nghĩ tới điều gì, ngay cả hai má đều đỏ.
Phó Hoài Minh đợi cho cậu đi, mới đi đến đối diện Diệp Thiên Tuyết ngồi xuống, đem những thứ mình mang tới để trên bàn trà.
"Xem ra, là một đứa bé ngoan." Anh nói, "Đầu năm nay, người còn đỏ mặt không nhiều lắm . Quan trọng nhất là, trong lòng cậu ta có em, bằng không, anh nói không phải là loại phản ứng này."
Anh nâng cằm nhìn Diệp Thiên Tuyết: "Thế nào, muốn suy nghĩ một chút hay không?"
Diệp Thiên Tuyết tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn anh: "Anh cũng nói, cậu ta là đứa trẻ tốt. Em cũng không muốn phá hoại một mầm non của đất nước." Cô xem ánh mắt Phó Hoài Minh, nói: "Trong lòng em, rất u ám."
"Em cũng biết em làm sai ?" Phó Hoài Minh bình tĩnh xuống, khuôn mặt tươi cười mới vừa nãy biến mất vô tung, "Vậy em nói, em sai chỗ nào?"
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười: "Em sai ở chỗ, không nên quá tin bản thân, chủ động đi vào nơi nguy hiểm, nhưng mà, em chỉ là bất đắc dĩ nha."
Biểu tình Phó Hoài Minh thực nghiêm túc: "Em có cái gì bất đắc dĩ?"
"Nếu không làm như vậy, em sẽ không có đủ căn cứ để chứng minh trong lòng Liễu Phỉ Phỉ vẫn có bất mãn đối với em ." Diệp Thiên Tuyết nói, "Nếu ngay từ đầu em được cứu ra, Diệp Hâm Thành cuối cùng cũng sẽ lựa chọn dàn xếp ổn thỏa. Ông ta sẽ không bằng lòng nhìn hai đứa con gái của mình thủ thúc tương tàn. Với ông ta mà nói, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, buông tha người nào ông ta cũng không nỡ."
Phó Hoài Minh trừng mắt nhìn cô: "Vậy cũng phải từ từ, không nhất thiết phải. . . . . ."
"Em không có nhiều thời gian ." Diệp Thiên Tuyết đánh gãy lời anh, "Cô ta đối với em đã hận thấu xương, muốn mạng của em, em không có cách nào đợi. Bây giờ Liễu Đan Văn còn không có ý nghĩ này, cho nên em có thể thực hiện từ từ, nhưng mà Liễu Phỉ Phỉ. . . . . ."
Phó Hoài Minh thở dài một tiếng: "Quên đi, quan trọng là em bình an vô sự. Còn nữa, em có muốn cảm ơn Triệu Lẫm không, nếu không có anh ta, em. . . . . ."
Phó Hoài Minh lại ngạc nhiên lần nữa, lời nói của anh bị ngắt.
"Không" Diệp Thiên Tuyết nói hết sức kiên quyết, "Anh ta không phải vì em mà đến. Hơn nữa, cho dù không có anh ta, em cũng sẽ không có việc gì."
Phó Hoài Minh kinh ngạc nhìn cô, một hồi lâu mới tiếp tục động tác tay dừng lúc nãy, trong miệng như không có việc gì nói, "Dường như em kháng cự anh ta, vì sao?"
Diệp Thiên Tuyết nghiêng đầu nhìn anh, biểu tình lạnh nhạt: "Anh cũng không phải không thích em tiếp cận anh ta quá mức hay sao?"
"Đó là bởi vì lúc anh ta là đùa giỡn " Phó Hoài Minh nói, "Nhưng là hiện tại, xem ra vẫn có vài phần nhiệt tình."
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười, dời đề tài: "Học tập đi, em còn muốn năm lớp 11 tham gia thi tốt nghiệp trung học đấy."
Phó Hoài Minh cũng thuận thế đem đề tài vứt bỏ, bắt đầu chuyên tâm giảng giải cho Diệp Thiên Tuyết.
Hai người học một buổi sáng, Diệp Thiên Tuyết xoa cổ thuận miệng hỏi Phó Hoài Minh gần đây đang làm gì: "Cũng không phải chỉ làm gia sư cho em được?"
Phó Hoài Minh cười, xoa xoa đầu nàng: "Quan tâm nhiều như vậy làm gì, công việc của anh, anh tự xử lý."
Nói