Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

lên: "Hỏng bét, quên mang ví rồi !"
Vừa tạm biệt Triệu Lẫm đang đi ra ngoài thì Tô Vũ gọi điện tới rồi, ngượng ngùng nói xin lỗi.
Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Không sao, người trong nhà anh lo lắng cho anh cũng là bình thường. Lần này thật là đã hù được bọn họ."
Tô Vũ vẫn áy náy, oán trách Diệp Thiên Tuyết : "Anh rõ ràng đã nói không sao, anh ta còn muốn hỏi." Diệp Thiên Tuyết mỉm cười lắng nghe, có phần hâm mộ loại thân tình ấm áp này.
Hai người nói mấy câu mới cúp điện thoại, Diệp Thiên Tuyết đi đến chỗ Phó Hoài Minh tiếp tục phấn đấu học tập.
Phó Hoài Minh mang đến một tin không được tốt lắm cũng không coi là xấu, chứng cứ tội bắt cóc của Liễu Phỉ Phỉ đã thu thập tốt rồi, nhưng ở giữa lại có người bị liên lụy là Trần Thiên.
Diệp Thiên Tuyết nhíu mày: "Trần Thiên?"
"Em biết?" Phó Hoài Minh dừng động tác trong tay lại, nhìn cô.
Diệp Thiên Tuyết gật đầu: "Em biết. Liễu Phỉ Phỉ từng cho anh ta tới tìm em gây phiền toái. Anh cũng đã gặp, là lần đầu tiên gặp Tô Vũ trong quán cà phê, anh ta là tên côn đồ cắc ké ở bên ngoài."
Phó Hoài Minh cẩn thận ngĩ lại, mới nhớ tới, không khỏi kinh ngạc: "Là hắn?"
Chỉ chốc lát sau, anh nhìn Diệp Thiên Tuyết, hỏi: "Trong việc này, em có ra mặt không?" Diệp Thiên Tuyết thật nhanh lắc đầu: "Không có."
Nhìn Phó Hoài Minh còn nghi ngờ, cô giải thích: "Cho tới bây giờ, em cũng không cùng mấy tên bắt cóc kia liên lạc, số liên lạc với Trần Thiên, cũng là số mua lại, không có trong danh bạ của em."
"Hơn nữa, số này mấy ngày trước em đã vứt đi." Bên môi cô, nụ cười có chút giảo hoạt: "Trong đó còn năm sáu trăm đồng tiền phí điện thoại, cho người khác chiếm tiện nghi đi."
Nghe Diệp Thiên Tuyết nói như vậy, Phó Hoài Minh cười cười, giống như trăng vừa nhú, hết sức mỹ lệ.
"Như vậy là tốt rồi." Anh nói, "Ít nhất bề nổi là không có vấn đề."
Diệp Thiên Tuyết gật đầu, hết sức hiền kính nói: "Tới tiếp tục phấn đấu, em muốn nói trước là một năm nữa sẽ lên đại học!" Phó Hoài Minh thấy cô có ý phấn đấu như vậy, không khỏi sờ sờ cằm, nói: "em đã yêu cầu như vậy , không bằng, chúng ta lại thêm một con ngựa?"
Diệp Thiên Tuyết lập tức sụp đổ.
Trần Thiên dù bị liên lụy vào, còn bị lôi ra những chuyện quá khứ, nhưng cuối cùng vẫn không đủ chứng cớ anh ta có liên quan đến vụ bắt cóc, cộng thêm hôm nay đã thành công nhập ngũ, đã thành người của quân đội, vì vậy, cuối cùng cũng không bị dính vào, làm cảnh sát tức giận quẳng ra khỏi đồn.
Khi Trần Thiên từ bên trong đi ra, không khỏi thấy cực kỳ may mắn vì ban đầu Diệp Thiên Tuyết giúp mình vào quân đội.
Chuyện tới đây cũng không còn liên quan gì đến Trần Thiên. Cho nên anh ta liền nhanh chóng thu xếp hành lí lên xe lửa, có lẽ khi trở về, đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Liền Trân Trân có chút khó thích ứng với tin Trần Thiên rời đi, nhưng cũng kinh ngạc vì Trần Thiên lại có thể thông qua thẩm tra chính trị nhập ngũ, chỉ sợ sau lưng có chỗ dựa. Nhưng mà người đã đi, cô ta có suy đoán nhiều hơn nữa, cũng không có gì chứng thực.
Cho tới bây giờ, cô ta vẫn có chút ảo não, sự việc của Liễu Phỉ Phỉ tới quá không đúng lúc, mình thay cô ta bày ra cục diện còn chưa mở ra.
Chuyện qua vài ngày, chứng cứ then chốt bỗng xuất hiện, vụ án coi như kết thúc.
Mà chứng cớ lại là Liễu Đan Văn cung cấp.
Bà ta cung cấp chứng cứ ngay cả Diệp Thiên Tuyết cũng không biết, là Liễu Phỉ Phỉ cùng người kia gọi điện video, sau đó Liễu Phỉ Phỉ đột nhiên nói đến chuyện "Bắt cóc" , "Chia tiền".
Liễu Đan Văn khóc đến vô tội: "Phỉ Phỉ của tôi cũng là đứa bé, tôi làm sao có thể không đau lòng. Nhưng mà tôi thật sự không biết, nó lại có thể làm ra chuyện như vậy, tôi. . . . . ."
Cho nên, bà ta lựa chọn đại nghĩa diệt thân.
Diệp Hâm Thành đối với lựa chọn lần này của Liễu Đan Văn thì vừa yêu vừa thương, ngược lại càng nhiều hơn mấy phần ân cần.
Diệp Thiên Tuyết biết chuyện này, chỉ khẽ mỉm cười. Cô cũng không biết, từ khi nào thì Liễu Đan Văn trở nên cao thượng, tình cảm sâu đậm rồi. Đối với tình huống này, không nhịn được phỏng đoán, có lẽ, trong việc này , Liễu Đan Văn cũng có một chân?
Nhưng cũng không có khả năng, Liễu Đan Văn ra tay chắc chắn sẽ không gấp gáp như vậy, trong khoảng thời gian ngắn cô cũng không hiểu Liễu Đan Văn nghĩ sao.
"Rốt cuộc cũng trở lại." Ngay lúc đó, một người đàn ông hướng về phía đám đông ngoài phi trường, nở nụ cười thâm sâu.






Ngày thứ ba sau khi Cố Trường Khanh và Trương Cẩm Văn trở về Diệp Thiên Tuyết mới biết . Vì chuyện này, cô nũng nịu với dì nhỏ thật lâu, oán giận sao Cố Trường Khanh không cho mình biết đầu tiên.
"Còn không phải đang bận đối phó với Liễu Phỉ Phỉ với nói chuyện yêu đương sao? Sao mà có thời giờ gặp dì nhỏ của cháu được." Điểm cái mũi của cô, Cố Trường Khanh cười nói, lại bị Diệp Thiên Tuyết bất mãn làm nũng.
"Nhưng cháu vẫn không hiểu, vì cái gì Liễu Đan Văn lại ra mặt tố cáo Liễu Phỉ Phỉ." Làm nũng xong, Diệp Thiên Tuyết kéo kéo tay Cố Trường Khanh, hết sức nghi hoặc,"Ch