Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
Diệp Hâm Thành sẵn giọng: "Có khách đến sao không nói cho em một tiếng?"
Diệp Thiên Tuyết cười hì hì ngửa đầu xem bà ta: "Dì Liễu, sao lại coi dì út với dượng út là khách được, dì nói sai rồi. Ai nha, bụng con có chút đói, không biết phòng bếp có cái gì ăn không."
Liễu Đan Văn vội vàng cười: "Thật đúng lúc, là dì đi lên kêu mọi người đi ăn cơm ." Bà cười nhẹ đi qua đứng ở bên người Diệp Hâm Thành: "Hâm Thành, anh mau mang mọi người đi xuống."
Diệp Hâm Thành nhìn bà mỉm cười: "Được, anh biết rồi." Nói xong, ông đứng lên, sau khi Diệp Thiên Tuyết cùng vợ chồng Cố Trường Khanh Trương Cẩm Văn đi ra cửa, ông nhìn Liễu Đan Văn, như có như không quăng ra một câu: "Có chuyện muốn nói cho em biết. Phỉ Phỉ bỏ trốn."
Biểu tình Liễu Đan Văn như cứng đờ: "Hả? Anh nói gì?"
Diệp Hâm Thành lặp lại một lần, biểu tình đổi thành lo lắng, "Ai, đứa nhỏ này. . . . . . ngay cả thân phận cũng bị mất. Cũng không biết. . . . . ."
Hắn nhìn kỹ Liễu Đan Văn, phát hiện vẻ mặt giả dối của bà ta chỉ có kinh ngạc, trong làng nhất thời trầm trọng.
Chuyện này, Liễu Đan Văn biết.
Mặt ngoài mọi người hài hòa ăn cơm, nhưng cũng chỉ có Liễu Đan Văn một người là thật theo đáy lòng cảm thấy vui vẻ.
Còn lại mọi người đều tự có tâm sự.
Liễu Đan Văn còn hỏi về con của Trương Cẩm Văn cùng Cố Trường Khanh, bị Cố Trường Khanh trả lời, bà cũng không thấy tức giận, cùng bàn chuyện nuôi dưỡng con cái.
Cố Trường Khanh nghe trong chốc lát, cảm thấy nghe không vô, đứng lên cười với bà ta, ngoài cười nhưng trong không cười, chỉ kéo nhẹ khóe môi: "Em nhĩ ra ngoài lâu như vậy, cũng nên trở về." Nói xong nhìn Trương Cẩm Văn ý bảo một chút.
Trương Cẩm Văn lập tức đi theo, hai người cũng không quay đầu lại rời đi.
Phó Hoài Minh ở đầu bên kia điện thoại cười: "Tin tức của em thật nhanh. Được, anh biết rồi, gần đây em đi ra ngoài cẩn thận một chút."
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười đáp ứng.
Cúp điện thoại, liền thấy Diệp Hâm Thành ngồi ở trong sảnh, ngửa đầu nhìn cửa thang lầu, giống như đang chờ cô.
"Con muốn đi đâu?" Ông nhìn Diệp Thiên Tuyết, phát hiện đứa con gái năm đó mình bảo vệ trong lòng bàn tay, nay đã là cô gái trưởng thành, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng đã cô vạn phong tình.
"Yên tâm đi, cha " môi của cô hàm chứa ý cười: " Đợi lát nữa Tiểu Ngọc trở về đón con."
Diệp Hâm Thành gật gật đầu, nhìn cô ngồi xuống sô pha lật tạp chí, im lặng một hồi, mới nói: "Giấy tờ xuất ngoại, cha làm giúp con rồi. Hết tuần này, con liền xuất ngoại đi."
"Nhanh như vậy?" Diệp Thiên Tuyết cả kinh, "Vậy, con đi đâu?"
"Mĩ ." Diệp hâm thành bình tĩnh trả lời, "Ở đó cha có vài người bạn cũ, để họ thay cha chiếu cố con là tốt rồi."
Diệp Thiên Tuyết cắn môi, gật gật đầu: "Dạ, con biết rồi."
Cô có chút không hiểu, gần đây hình như cũng có người muốn đi Mĩ thì phải.
Người này rất nhanh liền gọi điện thoại đến, cười hì hì : "Thiên Tuyết? Anh là Tằng Hàm, nghe nói em cũng muốn xuất ngoại?"
Diệp Thiên Tuyết đau đầu nhìn điện thoại: "Tin tức của anh thật nhanh nhạy. Trừ anh ra còn có ai biết không?" Tằng Hàm im lặng một lúc, cười nói: "Yên tâm đi, cũng chỉ có anh cùng cha anh biết. Anh cùng cha cũng sẽ không nói với người khác."
Diệp Thiên Tuyết thở dài: "Quên đi, dù sao cũng không lừa được người."
Tằng Hàm an ủi cô, nói: "Đừng lo lắng, nếu đã xảy ra chuyện gì, anh sẽ bảo vệ em."
"Anh?" Một chữ của Diệp Thiên Tuyết khiến cho Tằng Hàm giật nảy lên, hai người ở trong điện thoại đấu võ mồm một lát, ngược lại có chút hình ảnh của năm đó.
Đợi cho cả hai bình tĩnh trở lại, thanh âm Tằng Hàm có chút thương cảm truyền đến: "Chúng ta đã lâu cũng chưa đấu võ mồm. Bắt đầu từ ngày em đưa Liễu Phỉ Phỉ đi KTV."
Diệp Thiên Tuyết bị một câu anh gợi lên ký ức cũ, bên môi không tự giác mang theo ý cười: "Bất quá một năm mà thôi." Bất quá một năm, kiếp trước người xuống tay với mình nhiều nhất hiện tại đã thành kẻ trốn chạy.
Có lẽ qua năm kế tiếp, tất cả những thứ đã trải qua sẽ biến mất.
Diệp Thiên Tuyết nghĩ một vài chuyện, ánh mắt dần ảm đạm.
Vương Kỳ Ngọc ngồi đối diện nhéo tay cô, mới để làm cho cô lấy lại tinh thần, vừa lúc nghe được cuối cùng của Tằng Hàm: "Đến lúc đó chắc hẳn em đi cùng chuyến bay với anh, ngồi cùng nhé."
Diệp Thiên Tuyết vội vàng đáp có lệ một câu, cúp điện thoại.
Vương Kỳ Ngọc nhìn ánh mắt của cô có chút kỳ quái, làm cho Diệp Thiên Tuyết sờ sờ mặt: "Sao lại nhìn mình như vậy?"
"Cảm giác, giống như đã lâu cũng chưa nghe được cậu cùng Tằng Hàm náo loạn như vậy, mình còn tưởng rằng cậu cùng hắn hoàn toàn không nhìn mặt nhau. Hiện tại thoạt nhìn, không phải?"
"Như thế nào cũng không thể hoàn toàn cắt đứt liên lạc được." Diệp Thiên Tuyết thản nhiên trả lời một câu, tiếp đó cô nhẹ giọng nói chuyện bản thân muốn xuất ngoại, " Người sau lưng Liễu Phỉ Phỉ ra tay quá nhanh, mình sợ. . . . . ."
Cô bỗng nhiên nghĩ tới, đến bây giờ vẫn chưa gọi cho Thi Yến Hàn.
Vương Kỳ Ngọc im lặng một hồi, nói: "Ba ba nói, gần đây t