Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1184 lượt.

ởi.
Vài năm gần đây kinh tế châu Á phát triển nhanh chóng, Trung Quốc trở thành mục tiêu nhắm tới của toàn thế giới, Cố Chính Vinh với tư cách một chủ tịch hội đồng quản trị duy nhất người Trung Quốc, nắm trong tay thị trường khu vực này đã nhiều năm, thành tích quá hiển nhiên, cũng có thể coi là một nhân vật truyền kỳ.
Sau khi quyết định đại hội sẽ được tổ chức tại Trung Quốc, Cố Chính Vinh đã gọi điện cho John McCain, rồi đưa một vài bản thiết kế cho ông xem để xin ý kiến.
Đó là những bản thảo tuyệt vời, nhưng hỏi tiếp, ngoài tên nhà thiết kế, Cố Chính Vinh không muốn nói thêm nhiều, cũng không muốn nhà thiết kế này tham dự triển lãm.
John McCain không rõ ý anh cho lắm, hôm nay được gặp người thật, sau cùng mới kinh ngạc.
Cô gái này thoáng nhìn không chút nổi bật, ăn mặc đơn giản tới khác thường, mỗi khi trở thành tiêu điểm lại tỏ ra sợ hãi đến cẩn trọng, nhưng chính vì điều này, lại khiến ta có cảm giác hình dáng ấy rất thu hút, khiến ta vô tình muốn được ngắm nhìn mãi.
Trong hội nghị hôm nay, John McCain biết Cố Chính Vinh phát hiện cô bị lạc mất trong đám đông, sau đó thản nhiên khiến tất cả mọi sự chú ý đổ dồn về phía đó, rồi tận dụng thời cơ tốt nhất giới thiệu cô với mình. Ông từng này tuổi, đương nhiên phối hợp rất tốt hòng thuận nước dong thuyền, hơn nữa ông cũng rất có hứng thú với cô gái bé nhỏ này.
Cố Chính Vinh chẳng mấy hứng thú với những bữa tiệc kiểu thế này, ăn uống rất ít, phần lớn thời gian dùng để nói chuyện với giáo sư John McCain về một vài nhà thiết kế có khả năng hợp tác mà anh đã gặp hôm nay. Nói một hồi, ánh mắt Cố Chính Vinh lại hướng ra xa rồi nhìn về phía khác.
John McCain thấy hơi buồn cười, thấp giọng trêu chọc, “Thấy lo rồi sao? Cô gái đó đã có người mới rồi kìa”.
Xung quanh người biết tiếng Thụy Điển không nhiều, ngồi cạnh ông lúc đó còn có một nhà thiết kế Thụy Điển, vừa nghe được liền chêm vào một câu: “Người mới nào ạ?”.
Không đợi John McCain mở miệng, Cố Chính Vinh khẽ cười, “Đúng là có người mới, nhưng không phải ai cũng được nhìn đâu”.
[1'> Van Gogh: Danh hoạ thiên tài người Hà Lan thuộc trường phái hậu ấn tượng, người đi tiên phong trong trường phái biểu hiện và cũng là người có ảnh hưởng rất lớn đến mỹ thuật hiện đại
Chương 4: Không thể thế này cả đời






Không thể thế này cả đời
Lúc đó anh nghĩ gì thế không biết? Mới hai năm, giờ ký ức đã có phần mơ hồ. Cô rất thê thảm, một mình, ốm bệnh, công việc lại mỏi mắt, ở thành phố này chẳng có lấy một người thân, giờ đến nơi ở cũng không có. Nhưng anh lại thấy chẳng có gì là xấu, đối với anh khi đó còn là một cơ hội tốt.
Hóa ra anh đã đợi mãi cơ hội này, hóa ra anh cũng chẳng phải là người tốt.

Ăn vài miếng lấy lệ. Lăng Tiểu Manh đã muốn bỏ đi, ngó trước ngó sau, Cố Chính Vinh thực sự rất bận, cô chẳng thể tìm được cơ hội nói chuyện, nhưng cho dù có cơ hội cô cũng chẳng nghĩ được cách gì.
Bước chân càng lúc càng nhanh, cô bắt đầu đi như chạy, nhưng bước chân phía sau không rời nửa bước, chỉ cách cô đúng ba bước chân, trong phút chốc âm thanh ấy như nghiền nát đầu cô.
Trời đang là mùa hè, lúc này Lăng Tiểu Manh đầm đìa mồ hôi, cuối cùng cũng xuất hiện một chiếc taxi, cô dũng cảm lao ra, suýt chút nữa thì bị xe đâm.
“ Tôi, tôi cần về phố Tây”. Tiểu Manh thờ gấp, chui đầu vào cửa xe, tay túm lấy tay nắm cửa định kéo ra.
“ Có người rồi có người rồi”, lái xe hét lên.
“ Không sao, tôi cũng đang tìm cô ấy đấy, để cô ấy lên xe”. Từ ghế sau có người cất tiếng, đồng thời giúp cô mở cửa. Lăng Tiểu Manh nhìn thẳng, giờ mới nhận ra trong xe là người quen, là nhà thiết kế ngốc nghếch tham gia triển lãm ngồi cạnh cô khi nãy, Bùi Gia Tề.
Lái xe làu bàu mấy câu, chẳng nói thêm gì đợi cô ngồi vào rồi lái xe đi thẳng. Còn chưa kịp định thần, Lăng Tiểu Manh quay đầu cổ nhìn phía sau. Nhìn đi nhìn lại chẳng thấy bóng dáng nào, chẳng lẽ mình thực sự gặp ma? Hôm nay gặp nhiều chuyện khác thường quá, về nhà nhất định phải cầu thần linh cho đỡ sợ.
Bên cạnh có tiếng cười, là Bùi Gia Tề, Lăng Tiểu Manh quay đầu nhìn, anh lại càng cười lớn.
Bị người khác bắt gặp bộ dạng thảm hại, Lăng Tiểu Manh có chút lúng túng, “ Đùng cười nữa, vừa rồi có người theo tôi, thật đấy”.
“ Cô cũng biết sợ à? Con gái tối muộn thế này một mình đi lại lung tung, cẩn thận kẻo bị bắt cóc đấy”.
Câu này sao nghe quen quá vậy? Lăng Tiểu Manh cúi đầu không nói.
Nhìn dáng vẻ thất thần của cô, Bùi Gia Tề cũng thấy không đành lòng, cuối cùng không cười nữa, “ Không ai tới đón cô sao? Sau này nếu gặp trường hợp tương tự, tốt nhất là gọi người tới đón”.
Nhìn anh, cô tiếp tục lặng thinh. Cô phải gọi ai tới đón cô đây? Cố Chính Vinh chăng? Có cho cô trăm lá gan cũng không dám đưa ra yêu cầu vô lý đó.
“ Xem ra không tìm được ai tới đón thật rồi”. Bùi Gia Tề dài giọng, khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt đăm chiêu, “ Thôi được rồi, từ giờ tôi có thể gắng gượng nhận lấy nhiệm vụ này, có được không?”.
Mới một ngày thôi, mới chỉ một ngày