Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.

nói, có khi đó còn là một cơ hội tốt.
Sau khi nói chuyện, cô trầm ngâm lúc lâu rồi đưa tay đẩy cửa, anh cũng không miễn cưỡng, mặc cô ôm hết đồ xuống xe, bước từng bước một đoạn dài.
Lúc đó trời đã về khuya, cũng con đường này, vắng lặng, anh nhìn theo bóng cô dần khuất, cũng không có ý ngăn cản, bước vào trong quán gọi đồ ăn, rồi lại nói chuyện vài câu với ông chủ.
Khi bước ra anh thấy cô đứng ngay trước đầu xe mình dáng vẻ hệt như lúc này, hai tay đặt phía trước, mắt trân trân nhìn anh.
Anh bước tới, đặt thứ đang cầm vào tay cô, là mấy hộp đồ ăn xếp chồng lên nhau vẫn còn nóng hôi hổi, hai tay cô bưng lấy, ngước mắt lên nhìn anh, lần này cô cố gắng kìm lại, không để nước mắt rơi dù là chút ít.
Nhưng anh lại thấy chẳng thà chúng cứ rơi xuống còn hơn, một đường trong suốt cứa lên trái tim anh, cho tới giờ vẫn thấy đau.
“ Trên đường vắng, không gọi được xe”. Lăng Tiểu Manh khẽ nói.
“ Ừ.”
“ Nên em mới đi nhờ xe”, cô càng nói càng bé, cũng may xung quanh vắng lặng, anh vẫn nghe thấy được.
“ Ừ.”
“ Em có tranh trả tiền”, như tiếng muỗi kêu, Lăng Tiểu Manh nói câu sau cùng. Thấy anh vẫn không nhúc nhích, cô cúi đầu, không nói gì, dáng vẻ phục tùng.
Trong đêm tĩnh lặng bỗng có tiếng cười, hồi đầu còn thấy mơ hồ, sau dần rõ ràng hơn, cô ngẩng đầu lên dã thấy Cố Chính Vinh bước tới, trong nháv mắt đã đứng trước mặt cô.
Anh cao hơn cô nhiều, đứng lại gần lại càng khiến áp lực tăng mạnh. Lăng Tiểu Manh vốn chỉ ngồi tựa, trông càng thấp hơn, lúc này ngẩng đầu nhìn anh, thiếu chút nữa là trượt khỏi xe.
Anh kịp thời đỡ lấv, Cố Chính Vinh, lại thở dài, tay kia xoa đầu cô, động tác rất nhẹ nhàng.
“ Anh biết rồi, về thôi.”
Bàn tay anh thật có sức mạnh, thời tiết nóng nực, không hiểu sao vẫn mát lạnh, vuốt qua tóc cô, rồi vuốt lên đôi gò má, lạnh băng dễ chịu.
Nhưng cô chẳng thấy gì, chỉ thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, nỗi sợ hãi lại bủa vâv.
Một tiếng “ Vâng” cô quay người bước vào trong xe, chỉ hai bước chân nhưng sao thấy nặng trịch. Vừa ngồi vào trong, cánh cửa bên hông cũng mở, Cố Chính Vinh bước vào gần như cùng lúc, bốn mắt nhìn nhau, cô kinh ngạc, còn anh điềm nhiên “ Nhìn gì? Còn không lái xe? Anh mệt rồi”.
Á? Không phải bảo cô đi về sao? Sao bỗng dưng lại thế này…
Cô lái xe rất chậm, hoàn toàn không thể bì với tốc độ của anh, tới hầm để xe cũng vẫn là anh xuống trước, thang máy vẫn trống không, cửa mở, cô nhìn Cố Chính Vinh không nhúc nhích, liền cúi đầu bước vào.
Đến nhà vẫn là cô mở cửa, cúi người đưa trước anh đôi dép, chiếc đèn nhỏ phía trên cửa bật sáng, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn chụp chiếu xuống, ngón tay vừa chạm cửa tủ giày, bỗng thấy lưng bị siết chặt, cô kinh ngạc còn chưa mỡ miệng nói được nửa câu đã bị nén chặt trong đôi môi anh.
Cố Chính Vinh rất ít khi uống rượu, bữa tiệc lớn đến vậy nhưng anh cũng chỉ uống đúng một ly sâm banh, khi nãy tại quán ăn lại uống trà, hơi thở ngập hương trà Ô Long. Ngón tay anh vẫn lạnh băng như thế, ghì chặt eo, tay nâng lấy gương mặt cô, áo phông mùa hè mỏng tang, hơi lạnh xuyên qua lớp áo chạm lên da thịt. Cô vốn sợ lạnh, lúc này chỉ thấy một trận rùng mình, nếu nhìn kỹ, chắc chắn sẽ thấy làn da gợn lên những cái gai nhỏ xíu.
Không phải anh mệt sao? Chẳng phải anh đang giận sao? Vừa bưóc vào nhà đã muốn cô, anh chưa từng gấp gáp như thế.
Nhưng hôm nay có quá nhiều chuyện khác thường xảy ra, tới lúc này cô quyết định để mặc cho số phận, tất cả đều nghe theo.
Kể ra cũng lạ, mặc dù xác định tinh thần là vậy, nhưng toàn thân cô hoàn toàn thả lỏng, chỉ thấy ướt át và phấn chấn. Anh kề ngay bên cô, sự kích thích cùng cảm giác rất thật mà đôi bàn tay lạnh toát ấy mang lại vô cùng mạnh mẽ, cô lại thấy an tâm phần nào.
Quá nhiều chuyện, cô không còn sợ nữa. Không còn sợ phải nay đây mai đó, không còn sợ bị mất việc, không còn sợ nghèo khổ bệnh tật, bởi có anh, cô đã có thể tự lo cho mình, không còn phải lo toan cuộc sống.
Kỳ thực cô cũng tùng trộm nghĩ, lúc này dù có phải xa anh thì cũng được thôi. Nhưng vừa nãy, anh không nói gì, lặng thinh trước mặt cô, rồi muốn cô tự mình đi. Đột nhiên lại trở về cái buổi sáng thê lương ấy, một mình cô khóc lóc ở nơi không một bóng người, thê thảm như một chú mèo hoang mất hết bản năng sinh tồn. Hay là buổi chiều tối quỳ dưới đất lượm nhặt đồ đạc, ánh mắt của những người xung quanh như thấu xương, chỉ mình anh dang đôi tay đón lấy.
Cảm giác ấy lại đến, ngoài anh ra, thế gian này dường như chẳng còn chỗ nào để đi. Cũng có thể từ bỏ anh, nhưng cái giá đó là buộc ta từ bỏ tất cả, mộng tưởng và rất nhiều, rất nhiều những thứ cô không thể hình dung.
Bỏ đi thì sao? Tất thảy đều là khách qua đường và chỉ là ảo tưởng, rời xa anh suy cho cùng cũng chỉ là tự đi một mình, bỏ đi, cũng có thể, chỉ là chưa phải lúc mà thôi.
Họ làm tình ngay trong phòng khách, đèn không bật, cũng không ai nói gì, chiếc sô pha rộng rãi, trắng muốt một màu.
Bàn tay anh đang dạo chơi trên cơ thể cô, khi bắt đầu tay anh lạnh buốt, nhưng khi vuốt ve cơ thể cô, chúng dần dần ấm lên.