XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.

n nhiều hơn cả việc anh trông thấy hổ cái khỏa thân chạy. Bố tôi lại càng không vấn đề. Cái anh có thì ông ấy cũng có, chẳng việc gì phải mất mặt.
Thương Ngô lặng lẽ trùm chăn lên mặt.
Dù thế nào, con dâu xấu đến mấy cũng phải gặp bố mẹ chồng, con thú đẹp cũng vậy, không thoát khỏi số mệnh bị kéo ra ngoài triển lãm.
May mà tủ quần áo ở trong phòng tôi. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, tôi và Thương Ngô đàng hoàng, nghiêm chỉnh từ trong phòng bước ra.
Bố tôi đang gác chân lên xem tivi ở phòng khách, còn mẹ thì bận làm bữa sáng trong bếp. Không khí gia đình rất hòa nhã, vui vẻ.
Trông thấy chúng tôi, bố cười, gật đầu chào, nói:
- Dậy rồi đấy à?
Mẹ tôi lại tiện miệng hỏi:
- Con yêu, con mua bánh bao chay này ở đâu thế? Bố và mẹ tìm mãi mà không mua được.
Tôi lắc đầu:
- Con không biết...
Mẹ tôi ngạc nhiên:
- Không phải con mua sao?
Thương Ngô nhỏ nhẹ đáp:
- Bánh bao chay đó mua ở tiệm bánh bao Tiểu Dương, cách đây khoảng hơn ba cây số ạ.
Mẹ tôi quan sát hắn một lúc, gật gật đầu nhưng nét mặt càng lộ vẻ ngạc nhiên hơn.
Là con gái ruột của mẹ, tôi nghĩ mình có thể hiểu vì sao có sự ngạc nhiên này.
Hiển nhiên việc đi xa như vậy chỉ để mua mấy cái bánh bao chay hoàn toàn không thể giải thích được tại sao sau khi mua về, Thương Ngô không gọi tôi dậy ăn ngay cho nóng mà lại cởi sạch đồ ra quấn lấy tôi...
Tuy nhiên, nhận thấy sự tình nguyện hao công tốn sức chuẩn bị bữa sáng cho tôi của hắn, nên sắc mặt mẹ tôi cũng có chút nhân từ.
Tôi chộp lấy thời cơ giới thiệu:
- Bố, mẹ, đây là Thương Ngô... - Nghĩ một lát, tôi vội vàng nói thêm cả họ: - Phó Thương Ngô.
Lúc này, anh chàng Thương Ngô áo quần chỉnh tề, cử chỉ thanh thoát bước lên nửa bước, hơi cúi người. Nét mặt và giọng nói lễ phép, từ tốn đến nỗi không nhận thấy vẻ căng thẳng nào:
- Cháu chào hai bác.
Tôi hết sức ngạc nhiên.
Vì trước đó tôi thực ra có chút lo lắng, không biết nên để Thương Ngô gọi bố mẹ mình như thế nào. Vị thần tiên hai nghìn tuổi và người phàm trần mấy chục tuổi, cho dù ở phương diện tuổi tác hay cấp bậc đều không dễ phân vai vế. Không ngờ hắn lại gọi trơn tru, không chút do dự đến thế.
Bố tôi đứng lên, bắt tay thân mật với Thương Ngô, nói:
- Tôi gọi cháu là Tiểu Phó không vấn đề gì chứ?
- Dạ. Không vấn đề gì ạ.
Bố tôi nở nụ cười hiền hòa, thân mật nói:
- Đi nào. Chúng ta ra ngoài hút điếu thuốc.
Thương Ngô sững người.
- Cháu không hút thuốc sao?
Thương Ngô vội gật đầu, nói:
- Đương nhiên là có ạ. Chỉ có điều, cháu... đúng lúc cháu hút hết thuốc rồi.
- Không sao, hút thuốc của bác.
Bố tôi hào phóng rút từ trong túi ra bao thuốc và chiếc bật lửa rồi chậm rãi đi ra trước, ra đến cửa lại nói thêm:
- Trời lạnh thế này, nhân tiện ta ra ngoài uống ly rượu cho ấm người.
Sắc mặt Thương Ngô bỗng trở nên trắng bệch, hắn khẽ rít một câu qua kẽ răng:
- Nhà em đúng là có thói quen sáng sớm đã uống rượu...
Tôi thấy tình hình không ổn, vội kéo tay hắn lại, thầm thì:
- Đừng có nói với tôi là anh không biết hút thuốc, uống rượu đấy nhé.
Hắn không trả lời, ánh mắt tỏ vẻ không hề sợ chết, giống như vị anh hùng hy sinh vì nghĩa lớn, ngẩng cao đầu bước đi.
Tôi và mẹ thong thả ăn xong bữa sáng, hai người vẫn chưa về.
- Theo mẹ, bố sẽ làm gì Thương Ngô?
Mẹ tôi vừa quét dọn phòng vừa lạnh lùng đáp:
- Việc của đàn ông, phụ nữ không cần biết.
Sau khi đã dọn dẹp xong xuôi, giọng mẹ vẫn lạnh lùng:
- Sao không thấy dụng cụ phòng tránh của các con đâu?
Tôi nhất thời không phản ứng gì, mẹ nói tiếp:
- Con và bố con đều không phải là những người bảo thủ, luôn có quan niệm hiện đại. Nhưng con à, dù cho rằng sống chung trước hôn nhân không thiệt thòi gì, nhưng chưa cưới đã mang bầu thì người chịu thiệt chắc chắn là con đấy.
Tôi hiểu ra rồi, ý của mẹ là trong nhà lúc nào cũng phải có bao cao su Durex dự phòng...
- Mẹ, con và anh ta thật sự không phải...
- Thôi được, thôi được, chuyện của con, bố mẹ không quản.
Mẹ gạt phăng lời giải thích của tôi, thẳng thừng đến nỗi khiến tôi phải rơi lệ. Tiếp đó, mẹ lại vỗ má tôi an ủi:
- Anh chàng đó được đấy. Quả nhiên không hổ là con cái mẹ, rất biết chọn người.
Tôi cười gượng, nói:
- Mẹ thấy vóc dáng của người ta đẹp à...
- Con thì biết cái gì? Khi không có quần áo che đậy chính là lúc dễ nhận ra bản chất con người nhất.
Tôi tin rằng, đây là những lời tâm huyết từ kinh nghiệm của mẹ.
Nhớ năm đó, vì mẹ vào nhầm phòng tắm nam sinh trong trường, giữa tiếng hò hét của đám nam sinh, mẹ ngắm trúng một người dù không mảnh vải che thân nhưng lại hùng dũng, thản nhiên đứng trước mặt mẹ. Người đó sau này là bố tôi.
Dù sau này bố tôi có chủ động thừa nhận, lúc đó do bố vừa uống một lít rượu Nhị Cô Đầu cùng với bạn, dẫn đến chóng mặt, hoa mắt, dây thần kinh tạm thời tê liệt nên hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra...
Vừa nghĩ đến đây, tôi bỗng ngửi thấy mùi rượu, trong lòng chưa kịp than thầm một câu "Hỏng rồi", thì đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, sau đó trông thấy bố tôi