Tác giả: Hắc Nhan
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/454 lượt.
a rồi sao? Ngô Quế Lan ngẩn người, “Ha ha, đừng khách sáo, nếu là việc kiếm được tiền, tôi cũng không ngại vất vả thêm vài lần nữa.” Tiếng cười của cô sao mà gượng gạo, thái độ anh khách sáo như vậy, có nhớ ra hay không cũng có ý nghĩa gì đâu?
Thì ra là vì tiền. Lâm Tu Kiều hơi buồn bực, lại cảm thấy nụ cười của cô chua chát lạ lùng, đột nhiên rất muốn biết mình và cô ấy từng ở chung với nhau thế nào, “Tôi đưa cô về.” Anh vừa thốt ra lập tức nhận được ánh mắt kinh ngạc vô cùng của Khải Ngôn.
“À... nhà tôi không xa đây lắm, không cần...” Ngô Quế Lan hoảng sợ, bối rối vẫy vẫy hai cánh tay xách đồ, cô không chắc có thể tiếp tục miễn cưỡng cười với anh thêm nữa.
Ai ngờ Lâm Tu Kiều cũng không để ý đến sự cự tuyệt của cô, quay đầu nói với Khải Ngôn: “Cậu bắt taxi về trước, bảo bọn họ tối nay tôi sẽ đến.”
Vệ Khải Ngôn gật đầu rời đi, từ đầu đến cuối không hề nhìn Ngô Quế Lan lấy một lần, rõ ràng là giống đại đa số mọi người xem thường loại người như cô. Ngô Quế Lan cũng không để trong lòng, chỉ cảm thấy đau đầu khi Lâm Tu Kiều đỡ lấy mấy chiếc túi cô xách trên tay. Nếu không phải vì đuổi theo tên trộm kia làm bụng cô âm ỉ đau, có lẽ cô sẽ từ chối dứt khoát hơn một chút. Mà cũng có khi, từ sâu thẳm tận đáy lòng, cô vẫn khao khát được ở bên anh nhiều hơn chốc lát. Dù sao... cũng đã bao ngày rồi không được gặp.
“Cô khó chịu à?” Lâm Tu Kiều lái xe, để ý Ngô Quế Lan ngồi cạnh không ngừng xoa bụng, không nhịn được hỏi.
“Không có gì.” Lần đầu tiên ngồi trên loại xe xa hoa này, Ngô Quế Lan có chút mất tự nhiên, song vẫn miễn cưỡng cười đáp. Dù không còn tình cảm với cô, nhưng anh vẫn là một người tốt, không nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường như bao kẻ khác.
“À... Tại sao cô chuyển nhà?” Lâm Tu Kiều nói sang chuyện khác, thực ra lý do anh biết rõ từ lâu.
Ngô Quế Lan lúc này đang mải nghĩ đến đám khách làng chơi ngày trước, có tiền sẽ tìm các cô mua vui, xong việc quay đi liền mắng các cô dơ bẩn đê hèn, không khỏi muốn bật cười. Nghe anh hỏi vậy, cô muốn run lên, không phải anh đã khôi phục trí nhớ ư? Nhưng cô vẫn đáp: “Chủ nhà không cho thuê nữa nên phải chuyển.” Có lẽ quãng thời gian đó với anh mà nói chẳng có gì quan trọng, vì vậy nên anh quên hết.
Nghe cô trả lời lơ đãng như không, Lâm Tu Kiều hơi bất ngờ, nhìn cô, trầm mặc hồi lâu, mới chần chừ thử hỏi: “Mấy ngày đó... tôi không nhớ đã xảy ra chuyện gì...” Anh cân nhắc mãi xem nên mở miệng hỏi thế nào, đến đây dừng lại.
Không nhớ rõ? Ngô Quế Lan đầu tiên là kinh ngạc, sau đó sảng khoái mỉm cười, thì ra vẫn không nhớ được.
“Ừm.” Cô bình thản nói, đoán chắc anh muốn hỏi rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, nhưng cái quên cũng đã quên rồi, giờ nhắc lại cũng có ý nghĩa gì?
“Không có gì, chỉ là anh mất trí nhớ, tạm thời ở nhờ nhà tôi mà thôi. Người tên A Sâm kia đã trả thù lao rồi, anh không cần quá để tâm.”
“À... thế sao?” Lâm Tu Kiều nghe được hai chữ thù lao, cặp mày đẹp bất giác cau lại, đột nhiên phát hiện bản thân không hiểu sao cực kì căm hận hai chữ này thốt ra từ miệng cô. Tất nhiên anh biết cô đòi A Sâm năm ngàn đồng, chỉ là không muốn cô cứ mở miệng ra lại nhắc đến tiền, vì thế chuyển đề tài, “Nhìn không ra cô lợi hại như thế, bắt được cả tên cướp kia. Đúng rồi, sao cô bắt được hắn rồi lại thả ra?”
Lần này Ngô Quế Lan không thể trả lời qua loa hời hợt cho xong, đành phải nói: “Lấy lại được đồ là tốt rồi, hơi đâu còn dẫn hắn ta đến chỗ cảnh sát, hôm nay còn là giao thừa nữa... A, đến rồi!” Cũng không biết anh lái xe qua những đâu, nhưng chỉ một ngã rẽ nữa là về đến nhà rồi.
Dừng lại ngoài sân, Ngô Quế Lan xách đồ xuống xe, sau đó lịch sự nói: “Cảm ơn anh... Đã đến đây rồi, anh vào chơi một lát.” Lời này chẳng qua là mời mọc khách sáo, người ngu ngốc đến đâu cũng nghe ra được.
“Được.” Ai ngờ Lâm Tu Kiều lại không thấy điều đó, quả thực đã xuống xe, còn nở nụ cười rất nhã nhặn khiến người ta khó mà ghét cho được.
Ngô Quế Lan đứng hình. Xem ra dù muốn hay không, vị khách này cô vẫn phải tiếp, đành xoay người lấy chìa khóa mở cửa, trong lòng không ngừng tự an ủi, sắp qua năm mới rồi, có người đến nhà cũng thêm náo nhiệt, không phải rất tốt sao?
Nhìn vẻ bất đắc dĩ của cô, nụ cười trên mặt Lâm Tu Kiều càng đượm. Dù đối diện với ngôi nhà vương vất mùi hôi của rác này khiến anh không thoải mái, song anh rất tò mò, cô gái này xét cho cùng đang giấu giếm điều gì, vì sao một mực không chịu nói thật về những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó? Hơn nữa, theo tư liệu mà Khải Ngôn điều tra được, ngôi nhà này nổi danh ma ám, rất lâu rồi không có người dám ở, cô gái này một mình ở đây đã một tháng rồi, tại sao vẫn chưa có việc gì xảy ra?
Vì có bếp lò nên trong phòng rất ấm áp, hơn nữa nhìn qua cũng rất sạch, không bẩn thỉu hôi hám như trong tưởng tượng. Nhìn chiếc ấm được cọ rửa đến sáng bóng, Lâm Tu Kiều không nhịn được hỏi một câu: “Cô mới tổng vệ sinh à?” Nói xong mới thấy mình đúng là hết chuyện để hỏi.
Ngô Quế Lan ngược lại không hề để ý, đặt đồ vừa mua lên chiếc bàn con bày dầu ăn mắm muối, chén bát các loại, vừ