Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
gay, hoàn toàn coi như anh không tồn tại.
Anh cảm thấy vô cùng khó tả, ngay từ đầu đã cảm thấy buồn cười, tuổi hai người cộng lại đã hơn năm mươi vậy mà lại giận nhau như trẻ con, cả hai đều giả vờ không quen nhau.
Nhưng lái xe đến nửa dường đoọt nhiên cảm thấy khó chịu, Hứa Phi cảm thấy không thoải mái, nhìn xe đằng trước liền thấy bực. Anh vượt qua từng chiếc, rồ ga mạnh, đèn giám sát tốc độ trên cao bật sáng, lúc này anh mới phát hiện ra tốc độ đã vượt quá một trăm kilomet trên giờ.
Giảm tốc, xuống đường lớn, về nhà, anh lên tầng không bật đèn ngay, bỏ balo xuống cởi áo khoác ngoài, ném xuống ghế sopha, sau đó nhờ vào chút ánh sáng leo lét ngoài cửa sổ với lấy ipod trên tràng kỉ.
Sau khi đeo tai nghe lên, anh mở cửa đi ra ngoài, đứng trong thang máy anh cúi đầu tìm bài hát trong ipod, tiếng nút bấm lặp đi lặp lại một cách đơn điệu bên tai, cuối cùng khi nốt nhạc nổi lên anh mới thở phào.
Tối nay Hứa Phi một mình chạy bộ trên đường, không có mục tiêu, đây là cách giảm áp lực mà anh hay áp dụng nhất. Không quan tâm đến lộ trình, cũng không để ý đến việc mình có biết đường về nhà hay không, chạy đến khi nào không chạy được nữa thì nghỉ, lạc đường thì cùng lắm là bắt xe về nhà.
Đã khuya lắm rồi, từ con đường lớn tấp nập đến con đường nhỏ thanh vắng, anh đi về phía tây, hai bên đường dần trở nên yên tĩnh, ánh đèn đường thấp thoáng len trong đám lá phong lưa thưa. Đêm mùa đông, trên đường gần như không có người đi bộ, nhịp đập của trái tim biến đổi theo bước chân, tiếng nhạc vẫn đều đều, chiếc bóng nhảy nhót dưới chân. Ngoài những thứ này cả thế giới đều trở nên xa vời.
Trước đây anh luôn tìm được sự bình tĩnh trong quãng đường chạy dài như thế này, nhưng đêm nay anh đã thất bại.
Ánh mắt né tránh của Tiền Đa Đa lúc đi ra đã ám ảnh anh, nụ cười giả tạo của cô ở công ty, ánh mắt hậm hực của cô sáng hôm đó, tiếng thì thầm trong chiếc xe tối om, cảm giác răng khe khẽ riết trên môi…
Và còn xa hơn, buổi trưa nóng nực trong hội trường, cô ngồi trên sân khấu nhoẻn miệng cười, trong tích tắc ánh nắng như tàn lụi. Và cả con đường rợp bóng mát trong sân trường đó, cô từ chối khi anh chạy đến, cười rất vô tư, khác hoàn toàn so với bây giờ.
Nụ cười đó? Trương Thiên còn nhớ, anh cũng còn nhớ. Tại sao giờ lại thay đổi? Tại sao không thấy nữa?
Đột nhiên anh dừng lại, đứng bên vệ đường chống tay xuống đầu gối thở hổn hển. Xung quanh toàn xa lạ, chạy quá lâu rồi, anh không còn biết mình đang ở đâu nữa.
Cô cũng vậy ư? Cố gắng chạy hồi lâu, đột nhiên phát hiện mình lạc giữa đường. thế giới đều xa lạ, ngay cả con người mình trong quá khứ cũng quên rồi.
Phía cuối con dường có ánh đèn, là taxi, anh đưa tay vẫy, ngồi vào xe nói địa chỉ.
Nửa đêm bắt được ông khách chạy bộ ướt sũng mồ hôi, lái xe thấy hơi lạ nhưng không dám hỏi nhiều, thỉnh thoảng lại liếc anh qua gương chiếu hậu.
Hứa Phi cũng không nói gì, nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, bóng anh hiện lên trong kính xe. Anh nhìn thấy vẻ cau mày suy nghĩ của mình, cuối cùng lại mỉm cười.
Thôi vậy, nghĩ nhiều cũng chẳng đem lại lợi ích gì. Là đàn ông, làm rồi hãy tính.
Lúc này, Tiền Đa Đa vừa tắm xong, khắp người mềm nhũn, đang bò ra khỏi bồn tắm, đột nhiên rùng mình, cô vội quấn chặt áo choàng.
Quay về phòng, cô vội vã chui vào chăn, ôm chặt cánh tay, tự nói chuyện với mình.
Mùa đông rồi, lần sau không thể suy đồi như thế này nữa, ngâm lâu đến mức nước nguội hết rồi, ốm thì mình chịu chứ ai chịu.
Yêu khó hơn kết hôn
Kết hôn có gì là ghê gớm? Lấy vợ lấy chồng theo sự sắp đặt của bố mẹ cũng được, tổ chức quyết định cũng được, con người thời xưa cam đảm hơn chúng ta nhiều, và họ cũng dũng cảm gánh chịu hậu quả hơn.
Yêu lại khác, yêu tương đối khó, muốn gánh chịu hậu quả, người khác chưa chắc đã vui vẻ đồng ý.
Cả đêm trăn trở, trằn trọc không đem lại kết quả gì, sáng hôm sau Tiền Đa Đa quyết định đi tập thể thao, mượn cách toát mồ hôi để quên đi những phiền muộn trong lòng.
Mùa đông, lại là sáng chủ nhật, bể bơi ở trung tâm thẩm mỹ không có người nào. Cô lao đầu xuống dưới, bơi đi bơi lại năm sáu vòng mới dừng lại, ngẩng đầu lên nghe thấy có người đang gọi mình.
Tiền Đa Đa dừng lại, vuốt nước trên mặt, bóp mũi rồi mới nói “Y Y, e rằng vụ vậu giới thiệu người yêu cho tớ lần này cũng đổ bể rồi”.
“Hả? Không phải nói rất ổn đó sao?”
“Trước đây người ta có người yêu”.
“Nói đùa, Diệp Minh Thân là người đàn ông trên ba mươi tuổi rồi, chưa từng có người yêu cậu không sợ hay sao?”
“Không phải”, Tiền Đa Đa bực bội, “Tối qua có người nhận nhầm tớ là người yêu cũ của anh ấy”.
“Nhận nhầm?”, Y Y không đạp nước nữa, kéo cô về phía thành bể bơi, lúc lên bờ, Tiền Đa Đa lại liếc thấy huấn luận viên ngồi thẳng người lên.
Haizzz, rõ ràng là lúc không nên cười Tiền Đa Đa lại bật cười, hóa ra là cú sốc mà Diệp Minh Thân gây ra cho cô không đủ lớn.
Ra khỏi trung tâm thâm mỹ, hai người đến khu gần đó ăn kem. Đây là một thói quen xấu của Tiền Đa Đ