Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
thức quảng cáo được lợi, bởi vì nó dùng “quà tặng” như một điểm bán hàng để có thể kéo dài, mở tiền lệ cho cả thị trường. Chung Thanh Văn ở trong ngành công nghiệp này, áp lực sẽ càng nặng hơn.
—— Chung Thanh Văn vươn tay lấy bỏng ngô ăn.
Vương Vượng Vượng cũng làm vậy.
Thế là, cô chạm vào tay Chung Thanh Văn lần nữa…
Tuy rằng chỉ chạm một tí rồi lập tức tách ra, nhưng trong bóng tối, cảm xúc rất rõ rệt.
Cô lén nhìn qua anh.
Anh cũng hơi nghiêng đầu nhìn qua cô.
Dưới ánh sáng lờ mờ, ánh mắt có vẻ rất sáng, ngũ quan và khuôn mặt giống như tăng thêm lập thể, cái mũi thẳng tắp, đường nét khuôn mặt rõ ràng.
Vương Vượng Vượng cảm thấy trái tim mình vô cớ đập mạnh mấy cái.
Cái này…
Vừa rồi chạm vào ngón tay Chung Thanh Văn hình như hơi nóng. Vương Vượng Vượng dùng sức cọ móng vuốt trên ghế mấy cái, muốn đem tất cả cảm giác kỳ lạ quệt xuống hết.
Nhưng không được, cảm giác đọng trên làn da nhỏ kia càng mãnh liệt hơn.
Đừng suy nghĩ, Vương Vượng Vượng nói với chính mình, phải bình tĩnh.
Đây chỉ là phản ứng bình thường mà thôi, giống như đàn ông thấy người đẹp là tai đỏ miệng lưỡi khô khan, chỉ có thể chứng minh mình là một người bình thường bị hấp dẫn, hoàn toàn không có giá trị gì, không cần thiết hoang mang rối loạn.
Chung Thanh Văn không hề biết tư tưởng phức tạp của đối phương.
Anh sờ soạng hộp bỏng ngô một lúc: “…”
“…?”
Anh hỏi: “Sao bỏng ngô chỉ còn thừa lại mấy cái thôi?”
“Tôi…tôi ăn hết rồi…”
Chung Thanh Văn nhìn màn hình trong rạp chiếu phim, hình như khó mà chấp nhận sự thật này: “Quảng cáo còn chưa chiếu xong mà cô đã ăn hết?”
“À…” Vương Vượng Vượng nhìn màn hình, nghe nói còn một đoạn nữa mới chính thức bắt đầu.
“Cô thật sự là con lợn.”
Ngả Bài (Thượng)
Vương Vượng Vượng hậm hực để lại mấy cái bỏng ngô còn thừa lại cho Chung Thanh Văn.
Lúc này màn hình trong rạp cũng bắt đầu chiếu phim.
Mười năm trước Vương Vượng Vượng đã từng thuê VCD này, ở nhà cùng bố mẹ vừa ăn lẩu vừa xem, cô không cảm thấy hay chỗ nào, chỉ thấy rất dài dòng, diễn lâu thế mà vẫn chưa tới khúc chìm thuyền. Đương nhiên, đây chủ yếu là vì khi đó cô còn không biết tình yêu là gì, trong phim chiếu đến cảnh hôn môi bố mẹ đều lập tức vươn tay che mắt cô.
Lúc này coi lại, cảm giác rất khác nhau, nữ chính lại quyến rũ đến thế.
“À thì…” Vương Vượng Vượng vặn vẹo ngón tay của mình, trong lòng không ngừng cổ động bản thân, “Thực ra, tôi, từ trước đến giờ đều lừa gạt anh.”
Chung Thanh Văn giương mắt nhìn cô.
Bị nhìn chằm chằm như thế, nhịp tim của Vương Vượng Vượng đập thình thịch.
Cô ấp úng nói tiếp: “Tôi không phải là người giúp việc thật sự… Tôi đến đây là có mục đích, không phải làm tốt công việc…”
Chung Thanh Văn chẳng nói gì.
Vương Vượng Vượng không nhìn ra biểu cảm nào trên mặt anh, hoàn toàn không biết đối phương suy nghĩ gì.
Không biết tại sao, cô rất sợ anh sẽ tức giận.
Rõ ràng sắp là người mình không gặp nữa, tương lai hẳn là không xuất hiện chung.
Cô lại vô cớ khẩn trương thế này.
Sao không tự nhiên một tí chứ?
Vương Vượng Vượng tiếp tục giải thích một cách khó khăn, âm thanh nhỏ như muỗi kêu: “Tôi là sinh viên theo học thạc sĩ của ngành xã hội học tại đại học T, vì hoàn thành luận văn tốt nghiệp, nghiên cứu về quan điểm của mọi người đối với cộng đồng người giúp việc, bởi thế tôi mới đóng giả thành người giúp việc, đến công ty môi giới tìm việc, hy vọng có thể tiến hành quan sát chủ nhà thực tế…”
“Tôi biết.” Chung Thanh Văn ngắt lời Vương Vượng Vượng, lại bắt đầu xem tờ báo kia.
Thái độ đó trông giống như là “Tôi còn tưởng có chuyện gì chứ”.
“Anh…” Vương Vượng Vượng trợn tròn hai mắt, “Anh làm sao phát hiện ra chứ!”
“Weibo luôn giới thiệu một người tên là ‘Vượng Vượng đang online’ với tôi, nói là cùng một IP.”
Anh hoàn toàn thờ ơ với thái độ thẳng thắn có chứa vẻ khuấy động của cô.
“…”
“Tôi xem trang chủ của cô một chút là hiểu ra.”
“…”
“Nhưng thời gian cũng không coi là lâu lắm, tôi biết sau hôm đi ngắm lá phong.”
“…”
Thấy Vương Vượng Vượng không nói lời nào, Chung Thanh Văn nhíu mày: “Cô sao thế?”
Khuôn mặt cô đỏ bừng: “Tôi không biết Weibo còn có chức năng này…”
“Weibo sẽ giới thiệu những người bạn lên mạng gần đây. Nếu cô muốn biết rõ khung chức năng này có thể chọn ‘tìm người’, ‘chỉ những người ở gần tôi’, thì nó sẽ tự động dựa theo IP xếp theo thứ tự từ gần đến xa.”
Gần đây anh nghiên cứu về tiếp thị trên mạng xã hội, không ngờ lại phát hiện được điều thú vị.
“…”
Weibo hãm hại mình ——
“Cho nên,” Vương Vượng Vượng hỏi, “Hai tuần trước anh đã biết, nhưng sao không nói?”
“Lật tẩy cô làm gì?”
Vương Vượng Vượng có cảm giác bị trêu đùa.
Thế nhưng có lẽ người thông minh chính là vậy, không ở trong tình huống không thấy lợi ích gì mà khiến người ta khó xử.
“À,” cô suy nghĩ, nếu Chung Thanh Văn đã có chuẩn bị thì lời tiếp theo cũng không khó nói ra, cuối cùng có thể nói việc chính với anh c