Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.
a trẻ, không thể dẫn ra phòng học, không thể chụp ảnh cho đứa trẻ, vân vân……..
Vương Vượng Vượng cùng một cô bé mười tuổi vẽ hình.
Cô bé cầm bút tha hồ vẽ trên giấy, cuối cùng bảo Vương Vượng Vượng đoán xem là cái gì.
“À…” Cô hoàn toàn không có manh mối.
Cô đoán: một cuộn len?
Cô bé tức giận, lại vẽ lần nữa.
Cô đoán: vẫn là một cuộn len?
Mắt thấy đối phương chán nản, cô sốt ruột, trông thấy Trương Tiêu ở bên cạnh, cô không nhịn được kêu lên: “Trương Tiêu.”
“Gì đó?”
“Anh cảm thấy…anh cảm thấy…đây là cái gì?”
Trương Tiêu suy nghĩ một chút: “Voi.”
“Ô?!” Vương Vượng Vượng nhìn kỹ càng, càng nhìn càng giống, nhịn không được hỏi: “Làm sao anh biết được?”
“Cô có thể tìm chỗ đầu tiên cô bé đặt bút vẽ trước, sau đó theo bộ dáng của cô bé khi vẽ hình mà từ từ mô phỏng trong đầu một lần.”
“Thế à…” Một lần nữa Vương Vượng Vượng từ một người khác cảm nhận được sự chênh lệch của chỉ số thông minh.
Cô bé bắt đầu tô màu.
—— một con voi màu xanh.
Sự vật trong mắt trẻ con luôn đầy màu sắc rực rỡ, thế giới trong lòng chúng còn chưa bị khuôn phép trói buộc. Bọn nhỏ rất nghiêm túc miêu tả thế giới của chính mình. Vì thế, voi biến thành màu xanh, mặt trời biến thành màu xanh lá cây, bãi cỏ biến thành màu cam, dường như không thể tồn tại, nhưng quả thật có thể tồn tại.
Haiz……..
Vương Vượng Vượng vẫn ngồi bên cạnh cô bé.
Sau đó khi cô bé đi toilet, cô không có gì làm nên lấy di động ra, đăng một Weibo: “Hôm nay đi làm công việc tình nguyện đấy, còn gặp được Trương Tiêu, tuy rằng hồi trước chỉ gặp qua hai lần, nhưng mà trò chuyện rất ăn ý, sau này sẽ có cơ hội cùng nhau tham gia hoạt động.”
Một lát sau dường như không qua lâu lắm, ứng dụng Weibo trong di động hiện lên khung nhắc nhở có một trả lời mới.
Vương Vượng Vượng mở ra nhìn, là một người xa lạ.
Hoạt Động Tình Nguyện (Hạ)
Ơ… Vương Vượng Vượng suy nghĩ, người kia là ai?
Cô nhấn vào xem thử, phát hiện Weibo của đối phương trống rỗng.
Lại nhìn qua số theo dõi, lại là 0. Cô suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới nhớ tới có một cái gọi là “lặng lẽ theo dõi”, cô không chỉ cảm khái đây thật là thần tiên, đều lặng lẽ theo dõi mọi người, lẳng lặng rình coi, rốt cuộc không muốn người khác thấy mình bao nhiêu.
Cô suy nghĩ, vẫn trả lời: “Bạn mới.”
“Anh thích chứ?” Cô hỏi.
Dù sao đây cũng là lần đầu đối phương tới.
“Ừ.” Trương Tiêu trả lời, “Trẻ em rất đáng yêu.”
“Tôi cũng thấy vậy…” Cô nói, “Nhưng tôi không thích những bạn nhỏ bốc đồng.”
Rất nhiều bậc cha mẹ bỏ mặc những điều này, Vương Vượng Vượng đã gặp qua rất nhiều tình cảnh như vậy: trẻ con lập tức đến cửa thang máy, hoàn toàn không nhìn hàng dài phía sau, bố mẹ lại chỉ vào nút mà dạy con mình biết chữ số… Hoặc là trong siêu thị để con nít vừa đi vừa tính tiền, không ngăn chặn dọc đường chúng sẽ làm rớt đồ hoặc là hô lớn tiếng… Mỗi lần nhìn thấy những việc như thế, cô luôn nghĩ tới các bạn nhỏ mình đã quen khi làm tình nguyện viên, ngoan ngoãn như vậy, đáng yêu như vậy, nhưng không thể nào có được thơ ấu như những đứa trẻ kia.
Trương Tiêu còn nói: “Nghe nói thủ ngữ của cô tốt lắm.”
“Cũng không phải đâu….” Vương Vượng Vượng nói, “Chỉ là vì tôi tham gia sớm nên có kinh nghiệm hơn những người khác.”
Tất cả mọi người đều chịu khó học, nhưng thủ ngữ thật sự không dễ dàng, bình thường không dùng tới, luôn quên rất nhanh.
“Hay là cô dạy cho tôi nhé?” Trương Tiêu hỏi.
“Cái này đương nhiên không thành vấn đề…”
Trương Tiêu mỉm cười: “Vậy cảm ơn cô trước.”
“Hì hì.” Vương Vượng Vượng hơi ngượng ngùng.
Trước khi xuống xe, Trương Tiêu nói: “Sau này tôi sẽ thường xuyên tham gia, hy vọng có thể gặp được cô.”
“Ừ,” Cô ngơ ngác nói, “Đương nhiên rồi.”
………
—— ngồi xe về tới gia đình chủ nhà, bà cụ lại bảo ông chủ nhà mua đồ cho cháu trai.
Haiz……….
Lúc này thằng nhóc muốn một máy tính bảng.
Ông chủ nhà đồng ý, đi mua một cái iPad thịnh hành nhất. Nhưng đứa cháu không muốn, nói rằng iPad lỗi thời, mọi người ai cũng có iPad, cho nên muốn một cái Surface của Microsoft mới ra, cái này càng đắt hơn, có thể khiến người ta hâm mộ, bảo chú cậu ta đi đổi. Hơn nữa, không phải 32G mà là 64G.
Vương Vượng Vượng nhìn thấy đứa nhỏ này lại nhớ tới cô bé hồi chiều, một cái bánh gạo Wang Wang có thể khiến cô bé vui cả ngày, cô cố nén nỗi xung động muốn thay trời hành đạo tiêu diệt thằng nhóc kia, cô mau chóng trở về phòng.
Ở trên mạng dạo một lúc, cô thấy QQ vang lên tiếng.
Mở ra nhìn, là Chung Thanh Văn.
Anh hỏi: “Hôm nay cô làm gì?”
“À,” Cô nói, “Đến trường học cho trẻ khiếm thính làm tình nguyện viên.”
“Đi cùng ai?”
“Đều là người của trường…”
“Có bạn không?”
“…Ơ?” Vấn đề gì đây…
“Hỏi cô đó.”
“Uhm…” Cô nghĩ nghĩ, nói, “Có một người, nhưng không thân lắm.”
“Quen biết thế nào?”
“À thì…” Vương Vượng Vượng suy nghĩ anh chàng Chung Thanh Văn này đúng là nhiều chuyện, nhưng cô vẫn nói thật, “Có một lần khi lên lầu Trương Tiêu đột nhiên