Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi
Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1066 lượt.
ông thể nào có kết quả nhanh như vậy, nhưng lại không quản được bàn tay của mình.
Tòa án thẩm vấn liên tục sáu tiếng đồng hồ.
Vương Vượng Vượng biết kết quả trước tiên.
Bởi vì Chung Thanh Văn nói với cô trước tiên.
Do hai bên đều tìm ra hành vi xâm phạm bản quyền của đối phương, cuối cùng tòa án vẫn chưa thể đưa ra phán quyết, vì thế sẽ chọn một ngày khác mở phiên tòa lần nữa.
Điều này cũng rất bình thường, sự việc quá phức tạp, tòa án khó mà tuyên án.
“Nhưng mà,” Chung Thanh Văn nói, “Bọn họ sẽ không giở thủ đoạn.”
“Hở?”
Anh cười cười: “Chúng ta phủ định tất cả chứng cớ của đối phương, đối phương không thể đáp lại toàn bộ.”
“Ồ?”
“Cả phiên tòa đều nghiêng về một phía, mưu tính trước đó của bọn họ hoàn toàn vô dụng.”
“Thật…thật tốt quá!” Vương Vượng Vượng nói, “Tôi đã nói rồi, nhất định không có việc gì!”
Anh mỉm cười: “Hy vọng về sau đều có thể nhờ vào lời nói may mắn của em.”
“Ừ…Ừ!”
Sương mù tan đi, cuối cùng xé bỏ màn đêm nhìn thấy ánh sáng.
Vương Vượng Vượng cảm thấy cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hôm sau cô quay về trường trao đổi với thầy hướng dẫn về việc viết báo cáo, trong hành lang cô gặp được mấy cô bạn cùng phòng.
“Vượng Vượng!” Mọi người cười hì hì, “Hôm nay sao vui thế?”
“Ô?”
“Rốt cuộc thổ lộ với nhau rồi à?”
“…”
Thổ lộ……
Mấy hôm nay cô hoàn toàn không nghĩ đến Trương Tiêu.
Trương Tiêu tìm cô trò chuyện, hẹn cô ra ngoài, cô nói hai ngày nay hơi bận nên từ chối, bởi vì cô thật sự không có tâm trạng.
Cô luôn lo lắng cho Chung Thanh Văn.
Chung Thanh Văn có nguy hiểm cô liền sốt ruột, Chung Thanh Văn vượt qua cửa ải khó khăn cô liền vui vẻ.
Loại tâm tình này…có lẽ gọi là bận tâm?
Không ngờ nghĩ tới từ “bận tâm” này, Vương Vượng Vượng dọa chính mình.
Cái gì thế này…
Sao mình lại bận tâm đến người kia chứ?
Không lâu trước đây, cô vừa ý thức được mình có nhiều thiện cảm với Chung Thanh Văn.
Kết quả hiện tại, cứ thế không bỏ xuống được sao?
Trước đó cô suy nghĩ, có thiện cảm thì có thiện cảm thôi. Sau đó vô tình đã tới mức độ này.
Trải qua đấu tranh như thế một hồi, Vương Vượng Vượng ít nhất hiểu ra một việc.
Đó chính là, Trương Tiêu, có lẽ không có khả năng.
Cô không có cảm giác kia đối với Trương Tiêu.
Núi Diện Bao (1)
Vào đầu tháng 11, do một người thân thích ngã bệnh mà chủ nhà mới dự định về quê một chuyến, bởi vậy Vương Vượng Vượng có được ba ngày nghỉ ngơi.
Cô muốn thừa dịp này tìm người cùng đi leo núi Diện Bao cách đây không xa, thế nhưng khi mọi người vừa nghe được đề nghị này, tất cả đều trả lời: “Lạnh chết thôi.”
Tuy rằng núi Diện Bao này một năm bốn mùa đều đi được, nhưng mùa đông có phong cảnh đẹp nhất.
Về phần Trương Tiêu… Gần đây đi thành phố khác tham dự hội nghị học thuật.
Chung Thanh Văn mặt không biểu cảm: “Đồ ăn, nước uống, áo mưa, bản đồ, la bàn vân vân….”
“Ơ?” Cô hỏi, “Nhiều thế à…”
Cô cảm thấy quan trọng nhất là kem chống nắng…
Anh liếc cô một cái, nói: “Bởi vì em không đáng tin cậy.”
“…” Ai, ai nói……..
Tuyến đường trong kế hoạch của bọn họ nằm ở sườn núi phía tây còn chưa tu sửa xong.
Sườn núi phía đông nam bắc có rất nhiều du khách, Vương Vượng Vượng đã đi qua cả rồi.
Chỉ còn sườn núi phía tây này thôi.
Bởi vì đang xây dựng cho nên gần như không có ai. Phía trên có rất nhiều chỗ không có bậc thang, phải tự tìm đường. Nhưng nếu muốn đi thì vẫn phải mua vé.
Trên đường hơi kẹt xe, tới cổng thì đã chín giờ sáng.
Một dì ở quầy bán vé nhìn hai người họ, nói: “Hai người đừng lên núi, ở tại khách sạn này một đêm đi, sáng mai đi thì tốt hơn.”
Vương Vượng Vượng hỏi: “Vì sao?”
“Hôm nay muộn rồi, đã chín giờ. Ngộ nhỡ trời tối đen trước khi lên đỉnh thì không thể tìm được nơi ngủ trọ, ngay trên sườn núi thì thảm rồi.”
“À…” Vương Vượng Vượng nhìn bản đồ, mặc kệ xem xét thế nào cũng cảm thấy tới kịp.
Cô lại lấy ra di động, tra tin tức trên mạng, những người khác đều nói sáu tiếng là đủ rồi.
“Nhưng mà…” Vương Vượng Vượng nói, “Dựa theo tin tức mà chúng ta thu thập, vẫn được mà.”
“Vậy thì phải coi là ai.” Bà dì cười liếc nhìn Vương Vượng Vượng, chỉ vào Chung Thanh Văn nói, “Cậu ta được.” Nói xong lại nhìn Vương Vượng Vượng, “Cô thì không.”
“…”
“Cô nghe lời của một người đàn ông nói với cô à? Cô là nữ, không giống đâu.”
“Vậy làm sao…” Vương Vượng Vượng từng leo rất nhiều núi, hơn nữa thể lực luôn rất tốt, dù sao cô vẫn thấy mình không giống người khác.
Cô ngẫm nghĩ lại, cho dù thế nào cũng không thấy khác biệt giữa nam nữ sẽ lớn như vậy.
Dì này cẩn thận quá rồi.
Mọi người đều nói sáu tiếng là được, cho dù là chỉ phái nam, Vương Vượng Vượng cô 7, 8 tiếng cũng tới được, vẫn là trước khi trời tối.
Cô khá tự tin về điểm ấy, là thế này, đi ra ngoài chơi, cô có thể đuổi kịp bạn học nam. Có một lần leo núi, chỉ có mình cô là nữ, trên đường đi cả nhóm mê chụp ảnh, làm lỡ thời gian, vì vượt qua giờ tập hợp, trên đường xuống núi đi mộ