XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tân Hôn

Nhật Ký Tân Hôn

Tác giả: Đường Nhã

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/915 lượt.

g lúc mọi người nói ngôn ngữ hạ lưu thì Thẩm Hạ Chí cắn chặt môi thở sâu: “Chị tôi ở đâu?”
“Dẫn ra.”
Không biết ai kêu một tiếng, tiếp sau đó là một thân thể mềm nhũn bị quăng xuống đất. một cái mềm nhũn thân thể cũng không biết từ nơi nào bị bắt ra, hung hăng quăng xuống đất, thấy rõ ràng sau, Thẩm Hạ Chí mới liền vội vàng tiến lên đỡ người: “Mỹ lai!”
Thẩm Mỹ Lai nằm trên đất, khuôn mặt bị đánh cho nở hoa, cô ta nhìn thấy Thẩm Hạ Chí thì vội níu lấy cô “Oa” một tiếng khóc lớ: “Hạ Chí! Rốt cuộc em cũng đã tới, hu hu... Cứu chị.”
Một giây kia, Thẩm Hạ Chí có chút đau lòng. Dù sao người này cũng là chị của cô, ánh mắt cô quét qua phía đám đàn ông: “Chị ấy chỉ thiếu mấy người tiền thôi, có cần thiết phải đánh đến thế này không?”
“Ha, đau lòng.” Mấy người đàn ông cười ầm lên, giống như câu nói của cô rất buồn cười.
“Không sao, lấy ba mươi triệu ra, chúng tôi cho cô dẫn người đi.”
Thẩm Mỹ Lai co người lại, kêu gào: “Hạ Chí, đưa tiền cho bọn hắn đi, hu hu... Chị không muốn ở chỗ này, chị không muốn chết.”
Thẩm Hạ Chí thở dài, cô rất muốn cho cô ta một cái tát. Ba mươi triệu, cô ta nghĩ em gái mình làm nghề gì. Thẩm Hạ Chí không lên tiếng, cô chỉ quay về phía Thẩm Mỹ Lai lắc đầu một cái: “Xin lỗi, tôi không có ba mươi triệu.”
Bỗng chốc, xung quanh đều yên lặng, đám đàn ông “Xoạt” một tiếng bỏ hết bia và bài trong tay xuống.
“Mẹ nó, không có tiền còn dám tới chuộc người, lá gan không nhỏ!”
“Thật là không muốn sống nữa đây.”
“Tao nghĩ, chơi hai chị em nó xong rồi bán cũng không muộn.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Hạ Chí trắng bệch, cô kéo chặt tay Thẩm Mỹ Lai, cố gắng giữ vững giọng nói của mình: “Tôi không thể ba mươi triệu ngay lập tức, nhưng hôm nay tôi có mang theo mười triệu đến đây, tôi thề, tôi nhất định sẽ trả đủ tiền cho các người.”
Thẩm Hạ Chí nhìn người trong ngực co rúm lại, rõ ràng cô cũng rất sợ nhưng lại không dám lùi bước, mười triệu đã là cực hạn của cô, là tiền lương cô tích lũy được từ khi làm cho Tiểu Tích. ô chưa bao giờ nghĩ là dùng số tiền này để trả nợ.
“Giỡn mặt sao! Chỉ với mười triệu mà muốn đuổi tụi tao đi à, mày xem tụi tao là ăn xin sao?”
“Anh em, lên, chà chà, em này nhìn cũng không tệ, mới nhìn thì nhỏ một chút nhưng nhất định sẽ rất sướng.”
“Không được đụng vào tôi!” Lúc này, Thẩm Hạ Chí mới thật sự sợ hãi. Thì ra cô suy nghĩ quá đơn giản, cô thật ngây thơ ngu xuẩn, nhưng bây giờ hối hận đã không kịp rồi. Gương mặt bỉ ổi của mấy gã này làm cô buồn nôn, cô chỉ có thể giãy giụa, liều chết giãy giụa: “Cút ngay! Không được đụng vào tôi, cút ngay!”
Kỳ Thịnh, Kỳ Thịnh...
“Buông cô ấy ra!”
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên, mấy gã đàn ông dừng tay, nhìn về phía phát ra âm thanh. Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc đồ véc, toàn thân toát ra hơi thở quỷ dị. Dĩ nhiên Thẩm Hạ Chí không cho rằng cô có thể kêu Kỳ Thịnh đến đây, cô mở mắt ra, cho dù không biết là ai nhưng cô vẫn cảm thấy cảm kích.
Gã mặt xẹo nheo mắt lại, hét lớn: “Mày là ai? Ai cho mày vào đây!”
Rất nhanh sau đó, một bóng dáng đầu trọc khác đi tới, hướng về phía gã mặt sẹo nói: “Ma-cà-bông, không lớn không nhỏ, tránh ra!”
Vừa nhìn đã biết là lão đại, mấy gã đàn ông tản ra, gã đầu trọc hướng về phía người mặc áo véc cúi đầu khom lưng: “Quỷ Sát, đây chính là người phụ nữ anh tìm phải không?”
Phụ nữ? Người nào?
Thẩm Hạ Chí trừng lớn tròng mắt, nhìn người được kêu là quỷ sát tiến đến gần, cô vội vàng kéo Thẩm Mỹ Lai lui về phía sau mấy bước: “Anh... Anh muốn làm gì?”
Quỷ Sát nhìn Thẩm Hạ Chí, cười quỷ quyệt: “Gọi điện thoại cho Gabriel.”
Gabriel?
Thẩm Hạ Chí mờ mịt: “Anh nói ai?”
Quỷ Sát đột nhiên cau mày, giống như đang nghi ngờ Thẩm Hạ Chí. Hắn ta suy tư một hồi lâu, đại khái là đoán được chuyện gì nên nói: “Gọi điện thoại cho chồng cô, gọi hắn tới đây.”
Kỳ Thịnh?
Trầm Hạ Chí lắc đầu: “Không được!”
Tình hình này nhìn như thế nào cũng nguy hiểm nên ngay từ đầu cô đã lựa chọn không nói cho anh biết. Hơn nữa bây giờ cô đang trong tình trạng nguy hiểm, cô lại càng không thể kéo Kỳ Thịnh xuống nước.
Vẻ mặt mong mỏi của Qủy Sát lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt âm trầm: “Tao không muốn nói lại lần nữa, gọi điện cho nó ngay.”
“Anh ấy tới cũng vô dụng, anh ấy nghèo rớt mồng tơi, không trả nổi ba mươi triệu đâu.”
Ai muốn hắn ta trả tiền chứ, đây không phải là mục đích của hắn. Quỷ Sát không tiếp tục nói lời vô nghĩa, hắn đoạt lấy túi xách của Thẩm Hạ Chí lấy điện thoại di động ra, tìm hai chữ ông xã bấm vào.
Thẩm Hạ Chí sợ đến lập tức nhảy dựng lên, cô bất chấp tất cả muốn đoạt lại điện thoại: “Trả lại cho tôi, trả lại cho tơi!”
Quỷ Sát dễ dàng đem động tác cậy mạnh của Thẩm Hạ Chí ngăn lại, mà điện thoại lại rất nhanh được kết nối, một giọng nam trầm thấp truyền đến: “Bà xã?”
Máu lập tức xông tới não, Thẩm Hạ Chí gấp đến độ kêu gào: “Kỳ Thịnh, đừng tới, đừng tới, không được tới đây.”
Người bên kia hiển nhiên là có chút kinh ngạc, còn Quỷ Sát lại cười, giống như là con sư tử khát máu hưng phấn khi bắt được con mồi, hắn