Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
hể mình lại, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc mình. Hôm nay Long Viêm Dạ gọi cô tới, cô còn tưởng là có việc gì muốn cô làm, cứ tưởng anh ta đã chán ghét cô không ngờ lại dễ dàng khơi dậy ham muốn của Long Viêm Dạ, hóa ra là vì An Tiểu Yêu đã bỏ đi.
Đúng lúc Long Viêm Dạ đang có hứng thú với cô thì ông trời lại tặng cho anh ta một món quà, làm cho An Tiểu Yêu nhìn thấy cảnh này. Trong lòng Julie lúc này đang hồi hộp, mặt không đổi sắc. Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh này cũng đều không chịu nổi, nhất định là ông trời không muốn cho An Tiểu Yêu được về bên Long Viêm Dạ rồi, Julie khẽ nhếch mép lên nhìn An Tiểu Yêu như khiêu khích.
"Sao cô lại tới đây? Không phải cô đang sống chung với Mị Âm Tuyết sao?"
"Câm miệng ————"
Long Viêm Dạ quát Julie, móc chi phiếu trong túi ra ném lên người Julie. Giờ Long Viêm Dạ không còn tâm tình mà xử lý cô nàng này, chỉ muốn mau chóng đuổi Julie đi để anh có không gian riêng mà giải thích với An Tiểu Yêu. Đây là lần đầu tiên trong đời Long Viêm Dạ bị rơi vào hoàn cảnh khó xử như vậy.
"Cô cút đi ————"
"Ha ha ha, em gái à, em thật đáng thương nha ————"
Julie ôm quần áo của mình, cầm chi phiếu, bước qua An Tiểu Yêu còn cười lớn. Mùi nước hoa quyện với mùi hoan ái xông vào mũi An Tiểu Yêu, cô cũng chẳng thèm phản ứng lại với lời khiêu khích của Julie.
Đợi đến khi Julie đi ra khỏi phòng, Long Viêm Dạ mới từ từ đi đến trước mặt An Tiểu Yêu, định kéo An Tiểu Yêu vào lòng nhưng cô tránh qua một bên. Long Viêm Dạ vừa xấu hổ lại khó xử nên thái độ không được tự nhiên, môi khẽ mấp máy thành lời.
"Tiểu Yêu, sao em lại tới đây?"
"Long Viêm Dạ, đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của anh động vào tôi, anh đã động vào người phụ nữ khác thì cả đời này đừng mong động vào người tôi. Tôi tới đây làm anh bất ngờ quá phải không? Cũng may là tôi tới, nếu không đến đây thì e rằng đã bỏ lỡ màn kịch đặc sắc vừa rồi, anh thèm phụ nữ đến thế sao, chỉ cần là phụ nữ thì ai anh cũng muốn, dù trong thời điểm nào, dù đối tượng là ai, chỉ cần là giống cái thì anh đều không cự tuyệt mà lên giường với họ phải không? Có khi giờ tôi đem heo nái tới đây anh cũng có thể cho nó là Điêu Thuyền nhỉ, anh thật thừa sức lực nha, cũng không sợ bị mắc bệnh hoa liễu sao, ha ha ha ————"
An Tiểu Yêu đã giận đến phát điên rồi, cứ thế nói ra những gì mình nghĩ không chút kiêng dè. Cô không ngờ mình mang tâm trạng vui mừng đến đây rồi phải ôm cục tức trong lòng, trái tim thì tan nát không thể hàn gắn lại được. An Tiểu Yêu không ngừng lấy tức giận cùng oán hận biến thành mũi tên độc đâm thẳng vào trái tim Long Viêm Dạ.
Long Viêm Dạ cứ đứng im như vậy nghe An Tiểu Yêu mắng mình, anh không cãi dù chỉ một câu.
Lâm Nha đứng ngoài cửa, không nhìn thấy gì, muốn nghe cũng không nghe rõ. Dù cô cảm thấy trong chuyện này Long Viêm Dạ đã sai nhưng cứ để An Tiểu Yêu nhục mạ anh như vậy thì cũng không ổn lắm. Lâm Nha không có cách nào chen vào, giờ chỉ có thể để lại không gian riêng cho hai người bọn họ nên Lâm Nha nhẹ nhàng quay lưng đi xuống dưới, lẳng lặng đứng chờ An Tiểu Yêu.
Lâm Nha hiểu, với tính tình của An Tiểu Yêu vừa cố chấp lại kiêu ngạo, khi nhìn thấy cảnh vừa rồi e rằng dù Long Viêm Dạ có đem cái chết ra cũng không thể lay chuyển được Tiểu Yêu, huống chi anh ta cứ im lặng như vậy. Long Viêm Dạ làm gì không làm đi phạm vào điều cấm kỵ nhất của An Tiểu Yêu, Lâm Nha chỉ biết thở dài, trong lòng thầm nghĩ không biết có nên báo cho Mị Âm Tuyết đến đây đón An Tiểu Yêu về không.
"Tiểu Yêu, em đừng như vậy. Chuyện không như em nghĩ đâu, hãy cho anh được giải thích ————"
Long Viêm Dạ chờ An Tiểu Yêu phát tiết xong mới nhẹ nhàng nói, chắc không ai có thể tưởng tượng ra một người đàn ông lạnh lùng trên thương trường giờ lại phải chịu cúi đầu trước mặt An Tiểu Yêu. Nếu không phải là bởi vì anh thực sự cảm thấy áy náy, lại thật lòng yêu An Tiểu Yêu thì Long Viêm Dạ sao phỉa hạ thấp mình như vậy chứ? !
An Tiểu Yêu đâu có muốn nghe Long Viêm Dạ giải thích đâu, tất cả cô đều chính mắt nhìn thấy, hiểu lầm ở đâu chứ? An Tiểu Yêu căm tức nhìn Long Viêm Dạ, giơ tay tát thẳng vào mặt Long Viêm Dạ.
"Đây là lần cuối cùng tôi đánh anh, tôi chỉ là muốn nói cho anh biết, anh có thể ngu ngốc nhưng đừng cho răng tôi cũng giống như anh. Mặt tôi không có mù, tai tôi không có điếc, tôi có cảm giác, có thể nhìn thấy mọi chuyện sờ sờ ngay trước mắt ————"
An Tiểu Yêu cầm tay Long Viêm Dạ đặt lên trái tim cô, nước mắt cũng không thể kìm nén được, cứ thế từng giọt từng giọt rơi xuống. An Tiểu Yêu cắn chặt răng, khuôn mặt đầy đau đớn.
An Tiểu Yêu nắm thật chặt, móng tay cắm sâu vào trong tay Long Viêm Dạ. Một chút máu rỉ ra dính vào đầu ngón tay An Tiểu Yêu, trái tim cô cũng đau đớn không thể nói lên lời, đau lòng nhìn Long Viêm Dạ, nước mắt như trực chảy ra, giọng nói có chút khàn khàn.
"Anh cảm nhận được không? Ở chỗ này của tôi cũng đau, rất đau, rất đau———— nhưng anh thì sao? Trái tim của anh có đau không? Tôi tìm mọi cách để được trở về bên anh nhưng