XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.

t, dù Mị Âm Tuyết có phải là cha Bảo Bảo hay không cũng mặc kệ, việc Tiểu Yêu bỏ đi nhất định có liên quan tới Mị Âm Tuyết. Nếu như Mị Âm Tuyết đối xử tốt với Tiểu Yêu, không có lừa gạt Tiểu Yêu, không thông đồng với Lâm Nha thì có lẽ An Tiểu Yêu và anh cũng không có kết cục như bây giờ. Dưới áp lực của Long Viêm Dạ, một ngôi sao nổi tiếng cũng dần dần biến mất, Mị Âm Tuyết không chịu nổi nên đã ra nước ngoài sinh sống.
Từng ngày trôi qua, những nỗi đau cũng bớt đi, nhưng trong lòng Long Viêm Dạ dường như chưa từng quên dù chỉ là một giây, một phút. Long Quân An đã thành thạo trong việc điều hành công ty, sau khi An Tiểu Yêu ra đi được nửa năm thì anh cũng tìm được một nửa dành cho mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy Long Viêm Dạ đơn độc một mình thì chỉ biết thở dài.
Anh trai anh cũng đã thay đổi rất nhiều, trước kia Long Viêm Dạ luôn có ong bướm vây quanh, nhưng giờ đây không có một bóng người, nếu không phải biết được quá khứ oanh liệt của anh trai thì có lẽ Long Quân An cũng nghi ngờ giới tính Viêm Dạ. Xem ra trong lòng Long Viêm Dạ, An Tiểu Yêu chiếm một vị trí không nhỏ nha, nói đến An Tiểu Yêu, ai có thể đảm bảo lúc quay về cô còn độc thân chứ, điều này làm Long Quân An lo lắng.
Lúc này, ở bên kia trái đất, trong vườn hoa trời xanh trong nắng ấm áp, An Tiểu Yêu đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện khác.
"Trời ơi, mau qua xem, Bảo Bảo lại khóc nữa rồi ————"
"Cha, đây là cái gì ạ? Cha nhìn này, thứ Bảo Bảo muốn không phải cái này ————"
Trước đó không lâu, An Tiểu Yêu đã sinh được một bé trai bụ bẫm kháu khỉnh, vì kỉ niệm mối tình đầu không thành của mình, cô đặt tên cho đứa bé là An Niệm Dạ, An Ba nghe tên này xong chỉ biết thở dài.
Nhìn đứa bé kháu khỉnh trong lòng Tiểu Yêu, An Ba không an tâm lắm, giờ ông đã lui khỏi cuộc sống trước đây, giờ chỉ ở nhà nghỉ ngơi, chăm sóc cháu ngoại, nhưng trong lòng An Ba vẫn còn nghĩ đến hôn sự của Tiểu Yêu.
"Tiểu Yêu, con không thích Mike thật à? Thằng bé là người tốt, đối với con không tệ chút nào, mà lại quan tâm đến Tiểu Dạ nữa, con cũng nên suy nghĩ xem. Con còn trẻ như vậy ————"
"Không muốn nghĩ. Cha, cha còn nói đến chuyện này nữa là con ôm Bảo Bảo đi luôn nha————"
An Tiểu Yêu quay lại bắt nạt An Ba, nói về tương lai, không phải cô chưa nghĩ đến nhưng trong lòng vẫn còn hình bóng người kia. Cho đến khi cô vẫn còn nhớ người đó thì sẽ không nghĩ đến chuyện kết hôn, bất kể đối tượng là ai, đối với Tiểu Yêu, cha của Tiểu Dạ chỉ có một, chỉ có thể là Long Viêm Dạ.






An Ba nhìn An Tiểu Yêu lại đang ngồi ngẩn ra, ông chỉ biết lắc đầu, đón lấy An Niệm Dạ, nhìn đứa bé kháu khỉnh đáng yêu mới làm An Ba an tâm. Tiểu Dạ toét miệng ra cười với An Ba, nụ cười ngây thơ đó như thổi bay những lo lắng trong lòng ông.
An Tiểu Yêu có con đường riêng để đi, dù mình có sốt ruột thì cũng vô dụng. An Ba nâng đứa bé lên.
"Nào, Tiểu Dạ, ông ngoại dẫn con đi xem hoa nha ————"
An Ba để lại không gian yên tĩnh cho An Tiểu Yêu, mặc kệ cảnh vật xung quanh tươi đẹp thế nào, tâm hồn Tiểu Yêu đã bay về phía Long Viêm Dạ rồi. Lúc trước cô đã muốn níu kéo nhưng anh ta không quan tâm, có lẽ cô và anh không còn cơ hội quay lại với nhau nữa rồi, cơn gió thổi bay mái tóc Tiểu Yêu.
Dù thế nào thì nhất định phải quên sự tồn tại của Long Viêm Dạ đi, giờ mình đã có Niệm Dạ rồi, người đó cũng chỉ là người xa lạ mà thôi, nhất định phải quên đi. An Tiểu Yêu hạ quyết tâm, cô muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn.
"Bảo Bảo, mẹ không cần cha, chỉ cần con là tốt rồi. Hơn nữa, nếu mẹ tìm cha rồi thì ai sẽ chăm sóc cho Bảo Bảo đây————"
"Không sao, con sẽ tìm ông ngoại chơi với con. Hơn nữa, nếu tìm thấy cha thì nhất định cha sẽ lo cho con, đúng không? !"
An Niệm Dạ đâu dễ gì bị mẹ mình lừa, An Tiểu Yêu thật đau đầu với tên tiểu quỷ này, sao mình lại có thể sinh ra một đứa tinh quái như vậy nhỉ, chắc phải đi hỏi lại bác sĩ xem có đưa nhầm con cho cô không, nhưng nhìn An Niệm Dạ giống hệt ai đó thì cô tin chắc chuyện đó không thể xảy ra.
Không còn cách nào khác, An Tiểu Yêu chỉ có thể dụ dỗ tiểu quỷ này, đáng tiếc nói không bị cô dụ. Nhìn thấy An Ba đang đến gần, An Niệm Dạ thoát khỏi vòng tay mẹ, đôi chân mập mạp chạy trên đất tiến lại gần An Ba.
"Ông ngoại ————"
"Ha ha ha, lại đây để ông ngoại ôm nào. Tiểu Dạ có ngoan không?"
An Ba ôm lấy An Niệm Dạ, đứa bé này là cốt nhục của ông, là bảo bối trong tay ông, nhưng nó quá thông minh không giống Tiểu Yêu ngày bé chút nào. An Niệm Dạ gật đầu một cái, hôn lên má An Ba.
"Ông ngoại, Bảo Bảo rất ngoan nha. Nhưng mà mẹ con thì không ngoan chút nào, mẹ không chịu ăn cơm, còn nói dối con, không cho con đi tìm ba ba————"
"Cha, cha đừng nghe lời Bảo Bảo nói. Hôm nay con có ăn cơm mà, Bảo Bảo lại trêu cha rồi."
An Tiểu Yêu liếc nhìn An Niệm Dạ đang làm mặt quỷ với cô, An Ba không để ý đến lời nói của Tiểu Yêu, ôm đứa cháu cưng của mình vào lòng, cười híp mắt với cháu.
"Tiểu Dạ, bảo mẹ dẫn con về nước được không? Nơi đó có chứa rất nhiều điều thú vị nha.