Tác giả: Song Tử
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.
y lại tinh thần.
- Cảm ơn, nhưng lần sau không cần giúp đỡ. - Cô nói rồi đi về chỗ cũ.
Trần Hậu cũng không trả lời, lẳng lặng đến phía đối diện nhưng lần này là nhìn cô chăm chú và Thiên Kim cảm nhận được điều ấy.
- Anh vui lòng dời ánh mắt sang hướng khác. - Thiên Kim nhìn đáp trả ánh mắt của Trần Hậu mà nói.
- Vì sao cô luôn tỏ ra không ưa tôi. - Trần Hậu hỏi
- Vì tôi thật sự ghét anh. Tôi ghét cái ánh mắt anh nhìn tôi, xin anh hiễu rõ một chút tôi là Trịnh Thiên Kim không phải Trịnh Hà My mà anh thích. - Thiên Kim tức giận nói.
- Hiện tại, ánh mắt này là tôi đang nhìn Trịnh Thiên Kim. - Trần Hậu mỉm cười nói.
- Ý anh là gì? - Thiên Kim nhếch mép cười.
- Không thể nói ra.
- Anh cũng chưa xác định được thì đừng dương dương tự đắc mà chắc chắn.
Trần Hẩu chỉ cười không trả lời, Trịnh Thiên Kim cũng không muốn nói nữa.
Trần Hậu tiếp tục nhìn ra phía cổng học viện RoYal nhưng lâu lâu ánh mắt vẫn ngiêng về phía Thiên Kim, đúng là một cô gái thông minh và sắc sảo. Đúng như Thiên Kim nói, Trần Hậu vẫn chưa xác định người trong mắt anh là ai, là Thiên Kim hay Hà My.
Rin bước ra ngoài học viện RoYal tiến về phía quán cafe đối diện nơi đã có hẹn từ trước với chị gái và Trần Hậu.
- Em gái, làm bài tốt chứ. - Thiên Kim cười tươi khi nhìn thấy Rin.
- Không tốt lắm, thời gian quá gấp còn em thì đã nghĩ học từ lâu. - Mặt Rin bí xị.
- Không sao đâu, mọi chuyện sẽ tốt. - Thiên Kim dùng tay vỗ về.
Trên đường về Thiên Kim muốn xuống xe trước vì có viếc muốn ghé qua siêu thị mua một chút đồ.
**************************
Ngày Rin ra sân bay để đi du học, cô muốn có bằng cấp để ổn định mà lo cho Rose. Hiện tại, cô gửi lại Rose cho chị Thiên Kim chăm sóc, cô và Thiên Kim cũng đã đón mẹ cô về. Mẹ cô rất thích Rose và xem Rose như cháu ruột của mình mà cưng chiều.
Trên sân bay, cô nhìn xung quanh như muốn tìm kiếm hình bóng ai đó. Nhưng xung quanh chỉ là những người xa lạ, đã từ lâu cô không gặp anh, anh như biến mất khỏi tầm mắt cô. Có lẽ anh đang nồng say cùng bao nhiêu bóng hồng, cô buồn bã ngồi yên đợi tới giờ kiểm vé.
- Rin, em qua đó nhớ giữ gìn sức khỏe. - Thiên Kim mỉm cười nói.
- Dạ, em sẽ nhanh chóng hoàn thành mà quay về cùng mẹ, chị và cả Rose đáng yêu nữa. - Rin ngấn nước mắt nói.
- Hà My tiểu thư, đi bảo trọng. - Trần Hậu cũng lên tiếng.
- Cảm ơn anh vì tất cả, những lúc khó khăn nếu không có anh thì có lẽ tôi không được như hôm nay. - Rin mỉm cười với Trần Hậu, ánh mắt mang ơn.
- Đó là việc tôi nên làm. - Trần Hậu dang rông hai tay. - Có thể cho tôi ôm tiểu thư tạm biệt.
Rin mỉm cười, ôm chặt Trần Hậu với sự biết ơn người đàn ông luôn bảo vệ và che chở cho cô, cô luôn xem anh như anh trai thân thiết nhất.
Thiên Kim thấy được vẻ hạnh phúc trên mặt Trần Hậu thỉ cảm thấy không vui nhưng không muốn Rin buồn thì im lặng mà không nói gì.
Đến khi lên máy bay, cô mở điện thoại nhìn lần cuối xem có một tin nhắn hay một cuộc gọi từ biệt từ ai đó hay không. Rin cảm thấy thật vui mừng vì xuất hiện một tin nhắn báo đến. Cô vội vàng mở ra đọc nhưng lại lặng người, sau đó nhanh chóng ra khỏi máy bay, tiến về phía ra ngoài.
Cô chạy thật nhanh, thật nhanh. Tay bấm gọi lại số điện thoại kia nhưng không thể gọi được. Cô hoảng loạn khi nhớ lại dòng chữ trong tin nhắn,
- Phan Minh Thư đang trong tay tôi, chỉ cần cô bước ra khỏi VN thì vĩnh viễn không bao giờ thấy con bé thêm một lần nữa.
Cưỡng Ép
Rin vừa ra khỏi sân bay, một chiếc xe màu trắng vụt chay đến trước mặt cô. Rin dừng lại, một cô gái từ bên trong bước ra ngoài nở một nụ cười bí hiểm.
- Cô là ai? - Rin nhìn cô gái kia mà hỏi.
- Cô không cần biết tôi là ai, nếu muốn con gái bình yên thì mau lên xe. - Cô gái không gấp gáp, đưa tay như mời không ép buộc.
Rin biết có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng hơn ai hết cô rất lo lắng cho Rose. Rin đành nén lo sợ mà bước lên xe.
- Cô là ai, vì sao lại bắt Rose. - Rin không khỏi lo lắng. - Rose của tôi còn rất bé, tôi với cô cũng không thù oán vì sao lại hại chúng tôi.
- Cũng không hẳn là không thù oán. - Cô gái mỉm cười trước sự đau đớn của Rin.
- Tôi với cô lần đầu tiên gặp, vì sao lại có thù oán. - Rin kinh ngạc hỏi, từ trước giờ cô sống khép kín không bao giờ gây thù oán với ai.
- Xem ra cô thật sự không biết gì, xem ra Trần Minh Trí quá yêu cô rồi. - Cô ta lắc đầu nói.
- Anh ta có liên quan đến chuyện này sao? Anh ta đã có người phụ nữ khác, nếu vì anh ta mà bắt Rose và tôi thì cô đã chọn sai đối tượng. - Rin phân trần.
- Quả thật là cô rất ngây thơ. Trần Minh Trí chỉ mới dùng một ít thủ đoạn là có thể bảo vệ được cô, anh ta nghĩ anh ta quá tài giỏi rồi.
- Cô nói gì, tôi không hiểu. - Rin nói rồi nhìn về phía trước, xe đang chạy vào một con hẻm vắng. - Cô đưa tôi đi đâu, Rose đang ở đâu.
- Yên tâm, con bé đang ở một nơi rất an toàn. Trước tiên, cô cần phải giúp tôi làm một số chuyện. - Cô gái nở nụ cười hiểm ác nói.
- Cô muốn tôi làm chuyện gì. - Rin khẽ nói, trong lòng lo lắng không thôi.
- Thật đơn giản.