Tác giả: Song Tử
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2931 lượt.
ào bên trong, bọn người phía Bảo Ngọc đã xác định được Trần Hậu nhưng cũng chưa dám hành động đợi lệnh của cô ta.
Trên phòng khách sạn, Bảo Ngọc nhận được tin người của Minh Trí đã hành động. Miệng cô khẽ nhoẻn miệng cười: " Để cho anh ta lên đây."
Trần Hậu đi đến cửa phòng mà Bảo Ngọc và Rose đang ở bên trong. Thấy chuyện này thật dễ dàng thì trong lòng nghi ngờ mà không đi vào. Trần Hậu lui bước đi ra ngoài, tiếp tục đứng bên ngoài canh gác.
Bảo Ngọc được báo tin Trần Hậu đi lên tới nơi nhưng không hành động mà quay ra ngoài thì ánh mắt cô ta lộ nét tức giận chửi:" Chết tiệt, cửa chết đến nơi mà lại thoát được."
Thật ra là khi mà Trần Hậu cầm lên ổ khóa cửa cánh cửa phòng, nếu anh vặn chốt đi vào thì kéo kíp cò kéo mũi tên đã tẩm thuốc độc mà cô ta đặt sẵn bên trong khóa cửa. Nếu anh ta có chết cũng không liên quan đến cô, rất may Trần Hậu đã ngửi được mùi chết chóc nên quay đầu lại.
Minh Trí lái xe đến nhà cũ, nơi mà Trần Phó Quang đang ở. Anh bước chân lên phòng của cha mình thì thấy cảnh chướng mắt khẽ đóng cửa lại đứng bên ngoài ho một cái: " Tôi có việc cần nói."
Minh Trí ngồi trong phòng khách, thấy một cô gái trẻ tuổi đi từ trên lầu xuống, nhoẻn miệng cười với anh rồi vội vã ra xe được tài xế của Trần lão đưa đi. Trần Phó Quang từ trên lầu ái ngại đi xuống nhìn nét mặt rất khó coi của Minh Trí.
- Con tới tìm ta sao không báo trước để ta đón tiếp. - Trần Phó Quang đi tới ghế ngồi đối diện Minh Trí nói.
- Tôi báo trước thì làm sao thấy được cảnh ông phong lưu như vậy. - Minh Trí gằn giọng. - Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, tôi đến để hỏi ông một số chuyện về mẹ tôi.
- Con gặp ta ngoài chuyện về mẹ con, hình như không còn gì để nói. - Trần Phó Quang gương mặt buồn bã nói.
- Mẹ cô trước khi lấy ông có con riêng, ông có biết hay không? - Minh Trí hỏi.
- Xem ra không có chuyện gì có thể giấu được giám đốc rồi. - Trần lão nhấp ngụm trà nói.
- Vì sao trước giờ tôi không biết chuyện này. - Minh Trí nheo mắt, bóp chặt ly trà trong tay.
- Vì nó không phải con ta, ta chỉ có một mình con là con mà thôi.
- Cô ta có thể giải lời nguyền. - Minh Trí hỏi.
- Tất nhiên, vì nó có huyết thống từ mẹ con.
- Vì sao trước đây ông không nói cho tôi biết còn hướng giải quyết. Ông hẳn cũng muốn trả thù Trịnh gia sao? - Minh Trí nhìn thẳng vào ánh mắt của Trần Phó Quang.
- Haha, con có thể điều tra ra mọi chuyện, tại sao lại còn đến hỏi ta. - Trần lão ung dung nói. - Đúng, ta hận Trịnh Đạt.
- Nguyên nhận. - Minh Trí không ngờ mình đoán đúng, việc này anh đã điều tra nhưng thật không rõ.
- Trước đây người mẹ con yêu là Trịnh Đạt, không phải là ta. MẶc dù mối thù truyền kiếp từ nhà họ Trịnh nhưng bà ta bất chấp mà yêu lão ta. Lúc ấy Trịnh gia khi biết bà ta là con gái kẻ thù nên cũng ra sức ngăn cản, trong lúc suy sụp mẹ con đã đồng ý lấy ta. Nhưng khi đó, mẹ con đã mang thai của Trịnh Đạt.
- Vậy cô gái kia là chị cùng cha với chị em nhà Rin. - Minh Trí khẽ giật mình. - Cô ta có biết sự thật đó.
- Không, nó được sinh ra tại VN chưa được một ngày liền được đưa sang Mỹ. Mẹ con vì rất thương nhớ mà cầu xin ta, nhiều lần tìm đến cái chết nên ta không đành lòng, cho bà ta biết nơi nuôi dưỡng con gái mình. Thật không ngờ, mẹ con vì trước kia bị nhà họ Trịnh đối xữ tàn độc nên sinh hận ý nên đã truyền lại mối thù cho con gái mình. Khiến con gái lại hận ý cha ruột,một tay tiêu diệt họ Trịnh.
- Cô ta được như ngày hôm nay là nhờ tiền của nhà họ Trần chúng ta. - Minh Trí trừng mắt nhìn Trần lão.
- Đúng vậy, nó được ta bảo trợ. - Trần lão ung dung nói.
- Ông cũng muốn tiêu diệt nhà Trịnh.
- Đúng, xem ra Bảo Ngọc đang làm rất tốt.
- Tôi sẽ không để ông thực hiện được đó. Trần lão gia, ông thật nham hiểm hơn tôi suy nghĩ.
Giải Cứu Rose
Ken quay về biệt thư Phạm gia thì nhìn thấy Rin đang mặc một chiếc váy cưới sang trọng, trên người cô lấp lánh bởi những viên đá quý mà chính anh đã chọn. Ken say mê nhìn Rin đi đến gần cô.
- Ra ngoài hết cho tôi. - Ken ra lệnh cho mọi người đang trong phòng.
Tất cả mọi người nghe thấy liền bỏ lại những thứ đang chuẩn bị mà bước ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại.
- Rin, em thật xinh đẹp. - Ken đứng phía sau, nhìn Rin qua chiếc gương lớn phía trước.
Rin im lặng cũng không nhìn Ken.
- Anh vừa đi thăm con bé, nó vẫn an toàn em không phải lo lắng. Hãy vui vẻ để làm một cô dâu xinh đẹp nhất của anh. - Ken vòng tay từ phía sau ôm lấy cơ thể Rin/
- Mau buông ra, một hôn nhân không tình yêu, bị cưỡng ép anh nghĩ tôi có thể vui vẻ có thể hạnh phúc sao/ - Rin dùng lực hất cánh tay Ken ra.
- Anh yêu em, từ khi gặp em đầu tóc rối bời, chân không mang giày trốn trước nhà anh, anh đã yêu em đã cố gắng muốn bảo vệ cô gái yếu đuối này. - Ken ôm chặt Rin trong tay, không muốn rời xa.
- Nếu như được chọn, tôi sẽ không chọn quen biết anh, không gặp gỡ anh để Pi phải đau đớn vì anh, để kẻ hèn như anh lại lấy chính con gái mình uy hiếp tôi.- Rin buông thẳng hai tay, mắt đẫm lệ nói, cô đau thương cho Pi.