Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Tác giả: Song Tử

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2996 lượt.

c cho anh, việc công ty anh bị các nhà đầu tư rút vốn cũng một tay anh ta gây ra, nhìn thấy anh hằng đêm không ngủ lo lắng. Em đã đến tìm câu xin anh ta tha cho anh, đừng bắt con trai. - Rin vừa nói nước mắt vừa rơi một nhiều hơn. - Cuối cùng thị bị anh ta xem như món hàng, đổi thề xác em để giúp vốn cho Phạm gia. - Rin nấc nhẹ. - Vậy nên em có tư cách gì mà trách cứ anh chuyện đêm qua, lấy gì mà nói đến chuyện tha thứ hay không. - Rin nhẹ nhõm khi nói ra được tất cả.
Tuấn Kiệt nghe Rin nói, trong lòng không biết làm làm gì, nói gì với cô gái nhỏ đứng trước mặt. Tuấn Kiệt lùi về sau một bước, quay lưng bỏ đi như không muốn chấp nhận sự thật.
Rin không đuổi theo, ánh mắt vẫn nhìn ra cửa sổ: " Thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau, rồi anh sẽ tìm được người xứng đáng hơn em."
Rin thu xếp hành lý, một mình ẵm Tuấn Khôi ra khỏi biệt thự nhà họ Phạm.
- Tuấn Kiệt, em đã nói em sẽ ở lại đến khi nào anh còn cần em. Hôm nay có lẽ anh không cần loại người như em nữa rồi, em phải đi thôi. Cảm ơn thời gian qua đã cưu mang mẹ con em. Em mãi mãi mang ơn anh." - Một tờ giấy được đặt lên bàn làm việc của Tuấn Kiệt.
Rin một mình bế Tuấn Khôi lên xe bỏ đi.
Điều này Minh Trí không lường trước được, lại một lần nữa cô bỏ đi vì quá đau lòng.
Tuấn Kiệt khi quay về nhỉn thấy dòng cuối cùng Rin để lại, mới như tỉnh lại một cơn mê nhanh chóng đuổi theo tìm kiếm trong vô vọng.






Từ khi mất đi kí ức cũ, Rin chì sống tại nơi này, ở tại biệt thự của Tuấn Kiệt nên hiện tại cô không biết phải đi về đâu. Cô chỉ muốn trốn tránh hiện tại quá mệt mõi.
- Ba ba. - Tuấn Khôi bập bẽ nói.
Rin đặt Tuấn Khôi vào bên trong chiếc xe đẩy, nhẹ nhàng đẩy đứa con trai mà cô yêu thương đi về phía trước. MẶc kệ phía trước có bao nhiêu chong gai cô vẫn chấp nhận miễn rằng mẹ con cô được sống cùng nhau.
Trần Hậu bước vào phòng 1007, khách sạn RITA.
- Thiếu gia, lần này anh sai rồi. - Trần Hậu lắc đầu nói.
- Điều này… tôi làm sao biết được, dính đến phụ nữ thật là rắc rối. - Hải Phong thờ dài.
Mọi tìm kiếm lại đi vào ngỏ cụt, cô gái nhỏ lại một lần nữa biến mất.
****************
Ba năm sau….
- Thưa bà, thưa mẹ con mới đi học về. - Giọng nói của một đứa trẻ vang lên, một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú.
- Tuấn Khôi, mau vào dùng rửa mặt rồi ra ăn cơm. - Một người phũ nữ lớn tuổi cười nói.
- Dạ, con vào liền ạ. - Tuấn Khôi nhanh chóng chạy vào bên trong rửa mặt.
- My à, thằng bé ngoan quá. - Bà quay sang cười nói.
- Dạ, nhờ có mẹ nên mẹ con con mới có thể sống tốt như hôm nay. - Rin vừa nhào bột vừa nói.
- Không đúng, năm đó không nhờ con cho mẹ bộ trang sức đắt tiền kia thì mẹ đã chết vị bệnh tật. Chính là con đã cứu mẹ một mạng. - BÀ luôn nhớ cô gái xinh đẹp tốt bụng mang đến cho bà một bộ trang sức và nói bà hãy bán đi mà trang trải bệnh tật. Bà mang sợi dây chuyền trong bộ trang sức kia đi bán, không ngờ số tiền lại nhiều đến như vậy. Sau khi điều trị bệnh xong, bà thuê một căn nhà sống cùng đứa con trai mà bà nhặt được từ bé, có tiền làm vốn mà đẩy một xe bán bánh. Một ngày nọ, bà nhìn thấy cô gái kia đẩy một đứa bé lang thang trên đường đi bà liền đuổi theo và rồi hai mẹ con Rin được bà mang về cùng nhau chung sống như một gia đình. Từ đó để gần nhau hơn, Rin quyết định gọi và một tiếng mẹ.
Thời gian trôi qua, Rin được bà chỉ dạy cách làm bánh và cô không muốn ra ngoài vì sợ cả Minh Trí và Tuấn Kiệt tìm ra mình. Cô chọn cách ở nhà làm ra những chiếc bánh ngon lành xinh đẹp, còn mẹ cô sẽ mang ra ngoài bán. Số tiền kiếm được không nhiều, nhưng đủ cho một gia đình bốn người sống qua ngày.
- Mẹ ơi, con muốn ăn bánh. - Tuấn Khôi từ bên trong chạy ra ngoài vui vẻ nói. - Bánh mẹ làm ngon nhất, đi học các bạn tặng bánh cho con không ngon bằng.
- Các bạn tặng bánh sao? - Rin không hiểu hỏi lại.
- Đúng vậy, các bạn nữ mang bánh đến nói rằng muốn làm bạn gái của con nên tặng bánh. Con xem tất cả các bạn ấy là bạn gái nên nhận cả mẹ ạ. - Tuấn Khôi ngây thơ đáp.
- Tuấn Khôi, mẹ bảo này, từ sau không được nhận bất cứ thứ gì của các bạn nữa biết không, các bạn cho bánh con rồi các bạn sẽ không còn bánh ăn.- Rin mỉm cười dạy dỗ.
- Vâng, dù sao bánh của các bạn ấy cũng không ngon. - Tuấn Khôi chạy đến bên bà. - Bà ơi, ngày mai con được nghĩ bà cho con đi bán chung nhé.
- Được rồi, ngày mai bà dẫn con đi bán, nhưng phải ngoan ngoãn đi theo bà, không thì sẽ bị lạc rồi người xấu bắt đi đấy. - Bà hiền từ đáp.
- Hoan hô, ngày mai được đi bán cùng bà. - Tuấn Khôi vui mừng nhảy lên.
Rin khẽ cười, đứa con trai này càng lớn càng giống cha. Gương mặt ưu tú không có khuyết điểm, mới bốn tuổi nhưng vô cùng thông minh lanh lợi. Những ngày có đứa trẻ này đi theo bán, bà đều hết bánh sớm mà quay về.
- My, Anh Tú sắp vào đại học rồi. Một mình nó vào thành phố học mẹ thật không an tâm. - Bà vừa xếp những mẻ bánh nóng vừa nói.
- Đường học là đường tương lai của em ấy, mẹ đừng lo. Anh Tú là người biết suy nghĩ. - Rin đáp.
- Thành phố nhiều c