Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Tác giả: Song Tử

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3010 lượt.

i khóc thét từ phía dưới thì nhanh chóng chạy đến.
- Sao em lại đến đây. - Minh Trí nhìn Rin kinh ngạc.
- Kim Mai, xin cô đó, thằng bé con nhỏ không liên quan đến hận thù trong lòng cô. Cô muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm miễn cô để thằng bé an toàn. - Rin không nghe lời Minh Trí, chỉ van xin Kim Mai,
- Haha, đây đúng là mày rồi, con đàn bà ti tiện. - Kim Mai đắc ý.
- Xin cô, đừng làm hại con tôi. - Rin khóc ngất.
- Được thôi, mày nhìn thấy hồ nước kia không. Nhanh chóng lại đó, nhảy xuống. - Kim Mai ra lệnh, lần trước không cho cô đuối nước được, lần này nhất định phải làm cho được.
Rin nhìn thấy hồ nước sâu, cô lại không thể bơi được. Nhảy xuống hồ sâu chỉ có thề tìm con đường chết.
- Sao, không dám sao. Vậy thì mày sẽ không bao giờ nhìn thấy con trai mày nữa. - Mũi dao dính vào cổ Tuấn Khôi, tưa máu.
- Không, đừng, tôi sẽ nhảy xuống, đừng làm con tôi đau. - Rin nhìn thấy dòng máu đỏ của Tuấn Khôi mà lòng đau như cắt.
- Rin, em không được nhảy xuống. - Minh Trí kéo tay Rin lại. - Kim Mai, là tôi đã gây ra mọi tổn thương cho cô. Tôi sẽ thực hiện điều kiện cô muốn thay Rin.
- Minh Trí, anh phải sống, sống để nhìn thấy người anh yêu thương chết thương tâm như thế nào. - Kim Mai cười lớn, sau đó nhìn Rin nói. - Còn chờ gì nữa, mau nhảy xuống.
Rin buông tay Minh Trí ra, đi về phía hồ sâu. Rin đứng trước mép hồ sâu, quay người lại nhìn Tuấn Khôi:" Con trai, phải thật ngoan ngoãn nghe lời, không còn mẹ phải biết tự bảo vệ mình."
- Thiên Kim, con trai em nhờ chị chăm sóc. - Rin nhìn Thiên Kim đẫm lệ.
- Rin, đừng nhảy xuống -Thiên Kim hét lên muốn chạy đến nhưng bị Trần Hậu ôm lại.
- Minh Trí, em xin lỗi vì đã quên mất anh. Hôm qua khi anh nói trong anh em đã không còn giá trị, lúc đó em nhận ra thật sự rằng thật sự em cần " giá trị" đó biết bao nhiêu. Nhưng khi em nhận ra, thì em cũng phải đi rồi. Phụ nữ xung quanh anh rất nhiều, em không muốn Tuấn Khôi sống cùng mẹ kế nên đành giao lại cho Thiên Kim. Minh Trí, hãy nhớ một điểu, dù hiện tại em không nhớ trước đây em và anh là quan hệ gì, nhưng em biết rằng trong lòng em bây giờ, chỉ có mỗi hình bóng của anh, Trần Minh Trí em yêu anh...
Rin nói xong, dang tay thả mình vào dòng nước, không phản lại sức nước cô chìm sâu vào đáy hồ trong xanh.






Minh Trí nhìn Rin nhảy xuống hồ, muốn lao tới cứu cô nhưng Kim Mai nhìn anh hét lên, tay lăm lăm dao kề cổ Tuấn Khôi:
- TRần Minh Trí, anh mà bước đến một nước con dao này không ngại lấy đi mạng con trai anh. - Kim Mai nói.
Minh Trí nhìn Tuấn Khôi đang hoảng sợ nhìn về phía hồ sâu hét kêu tên mẹ, cô gái Kim Mai này thật sự có thể ra tay với Tuấn Khôi vì trong lòng thù hận của cô ta đã cao như núi.
Thiên Kim được Trần Hậu ôm chặt trong tay, Thiên Kim khóc thét lên gọi Rin nhưng nhìn Tuấn Khôi cũng không dám bước lên cứu em gái.
- Trần Minh Trí, cảm giác của anh như thế nào hả? Đó là người anh yêu nhất sao, vì cô ta anh đối với tôi như vậy? - Kim Mai nhìn Minh Trí nói.
- Là do bọn họ, bọn họ đã phản bội anh vì sao anh lại bảo vệ họ. Chính tay bắn em sao, anh không còn thương em nữa sao? - Kim Mai khóc thét lên trong đau đớn.
- Anh họ rất thương em, Kim Mai. Bởi vậy hướng súng chỉ nhắm về phía cánh tay. - Tuấn Kiệt đi đến bên Kim Mai, gương mặt đau đớn. - Anh họ đưa em đi bệnh viện.
Minh Trí lặn sâu xuống hồ cứu Rin lên thì Rin đã ngất đi, Minh Trí đặt cô xuống mặt đất hô hấp nhân tạo để lấy lại hơi thở từ cô gái nhỏ. Tuấn Khôi ngồi một bên mẹ mà khóc lớn khi nhìn thấy gương mặt xanh xao không còn một chút gì sự sống.
- Mẹ, mẹ mở mắt ra nhìn Tuấn Khôi đi.- Tuấn Khôi lay người Rin mà hét.
Minh Trí ra sức mọi cách nhưng hơi thở của Rin vẫn không quay trở lại, trong lòng Minh Trí một chút không còn bình tĩnh, một lần nữa đưa đôi môi áp vào môi cô mà thổi vào. Bên ngoài Tuấn Khôi hoảng loạn lay Rin mãi nhưng mẹ không mở mắt.
Thiên Kim chặn ngang Kim Mai lại, ánh mắt hằng lên sự căm hận:" Nếu em gái tôi có chuyện gì, cô nhất định không thoát khỏi."
Sau một lúc nỗ lực, Rin đã lấy lại được hơi thở. Nước trong bụng từ miệng trào ra ngoài, cô khẽ mở mắt.
- Mẹ, mẹ đã tỉnh rồi. - Tuấn Khôi vui mừng khi nhìn thấy Rin đã qua khỏi nguy hiểm.
Rin không trả lời, đưa đôi tay vuốt bờ má của con trai khẽ mỉm cười:" Con trai ngoan."
- Rin, em cảm thấy thế nào? - Minh Trí bế cô trên tay.
- Minh Trí, em vẫn còn sống sao? - Rin nhìn Minh Trí nói.
- Đúng vậy, là Phạm Tuấn Kiệt đến kịp lúc khống chế Kim Mai. - Minh Trí đáp, nhìn về phía hai người Kim Mai và Tuấn Kiệt đang bước đi.
Rin khẽ nhắm mắt lại, cô mệt mỏi ngất đi.
****************
Tại một bệnh viện lớn, Minh Trí ngồi bên cạnh giường bệnh của Rin. CÔ vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ nói rằng cô không có gì nguy hiểm, chỉ là cơ thể quá mất sức nên chỉ cần nghĩ ngơi ăn uống đầy đủ sẽ nhanh chóng khỏe lại.
Rin lạc vào một khoảng không vô tận, cô đi mãi về phía trước mà cảm thấy mệt nhoài. Rin cảm thấy mình vô cùng cô đơn lạc lõng. Từ phía x