Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Song Tử
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
m bắt cơ hội, chỉ là một kẻ bại trận. - Giọng nói quen thuộc từ phía sau Rose nói tới.
Rose quay sang nhìn người phía sau, trong lòng nhớ đến lúc sáng bị Tuấn Khôi lơ liền cảm thấy không vui.
- Chị đã nói đừng gọi cậu ta. - Rose nhìn Thiên Bảo giận dỗi.
- Là Tuấn Khôi gọi cho em mà hỏi, em không thể nói dối em trai được. - Thiên Bảo cười trừ.
Tuấn Khôi ngồi xuống chiếc bàn ăn, gọi tùy tiện một món trong thực đơn liền nhìn qua Rose khẽ nheo mắt.
- Mặt Rose vì sao đỏ ửng lên như vậy?
- Khi nãy đóng phim cùng với Thiên Bảo, trong phim có cảnh bị tát. - Rose đáp không suy nghĩ.
- Đóng phim? - Tuấn Khôi nhếch miệng nói.
- Đúng vậy, khi sáng cùng Thiên Bảo đi đến nơi cậu ấy đang quay, Rose được đạo diễn khen là có tài năng diễn xuất nha. Có khi nào trở thành minh tinh nổi tiếng không. - Rose tưởng tượng rồi tự một mình cười thoả mản không để ý ánh mắt khá giận dữ của Tuấn Khôi và ánh mắt khó hiểu từ Thiên Bảo.
Suốt buổi ăn Tuấn Khôi không nói thêm lời nào, đợi đến lúc Rose đi vào trong nhà vệ sinh thì ánh mắt Tuấn Khôi hướng về Thiên Bảo.
- Chuyện này em không muốn thấy thêm một lần nữa. - Tuấn Khôi nói.
- Đó là quyết định của Rose, không liên quan đến anh và cả em. - Thiên Bảo đáp.
- Nếu không thể bảo vệ, đừng đưa cô ấy vào nguy hiểm. - Tuấn Khôi nhìn Thiên Bảo tức giận.
- Chỉ là một cái tát trong khi diễn, em cũng không nên làm quá như vậy. - Thiên Bảo cũng tức giận với sự áp đặt của Tuấn Khôi.
- Chuyện này anh thừa biết, vì là đóng phim nên không có lí do gì lại tát mạnh đến mức gương mặt của Rose đỏ ửng xưng phồng như vậy. - Tuấn Khôi liền nói.
Thiên Bảo cũng hiểu chuyện này, không đáp.
- Trong cái giới của anh rất phức tạp, em không muốn Rose chịu tổn thương vì những thứ không đáng. - Tuấn Khôi nói.
Rose từ trong nhà vệ sinh đi ra ngoài, nhìn thấy nét mặt của Tuấn Khôi không đổi nhưng Thiên Bảo thì vô cùng tệ.
- Cậu không khoẻ chổ nào sao? - Rose quan tâm hỏi.
- Không sao cả, em về trước đây, Tuấn Khôi sẽ đưa chị về sau. - Thiên Bảo nói xong cầm áo khoát mà bước nhanh ra ngoài.
Rose lạ lẫm nhìn theo…
- Cậu ấy bị soa vậy nhỉ? - Nhìn Tuấn Khôi nói.
- Có lẽ cả hôm nay đều quay nên mệt, em ăn đi.- Tuấn Khôi nói.
Rose nghe tiếng em liền chướng tai, nhưng có sữa bao nhiều lần Tuấn Khôi cũng không bỏ được nên cô không quan tâm nữa mà tập trung vào bữa ăn.
- Ngày mai em đến RoYal làm việc. - Tuấn Khôi không nhìn Rose mà vừa ăn vừa nói.
- Tôi đã nhận lời đi đóng phim rồi, không thể đến RoYal rồi. - Rose dự định hoàn t ành xong bộ phim này sẽ tim đến công ty lớn khác mà làm lấy kinh nghiệm.
- Em đóng phim thì cũng không ai coi nỗi, vì vậy hãy cho mọi người con đường sống.
- Này, vì sao cậu cứ chăm chọc tôi vậy?
Tuấn Khôi ăn xong, lấy khăn chùi miệng liền nhìn cô nói:” Ngày mai có mặt tại RoYal đúng giờ, còn bộ phim kia không phải lo có ăn gan trời tay đạo diễn đó cũng không dám mời phụ nữ cuả tôi đi đóng phim cho thiên hạ ngắm nhìn.”
- Cậu… ai là phụ nữ của cậu chứ. - Rose tức giận.
- Không sớm thì muộn. - Tuấn Khôi khẽ cười đáp
Hôm sau Rose mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, chiếc váy đen công sở đi đến cao ốc RoYal. Sau một đêm suy nghĩ cặn kẽ thì đến làm việc tại RoYal mới chính là lựa chọn tốt nhất, Tuấn Khôi nói không sai, không nắm bắt cô hội thì chẳng khác nào cô chính là kẻ bại trận. Rose bước vào cao ốc RoYal với sự tự tin ngất trời của mình. Sau khi gặp vị giám đốc nhân sự kí kết hợp đồng làm việc, cô ra ngoài gặp một cô gái hướng dẫn.
- Chào mừng cô đến với RoYal. - Một cô gái đi tới phía Rose cười nói. - Tôi được giám đốc nhân sự cử đến để đưa cô đến nơi làm việc của mình.
- Vâng, cảm ơn chị. - Rose đáp.
Nói rồi cô gái kia đưa Rose lên một phòng làm việc riêng.
- Chị có thể nói cho em biết công việc hiện tại của em? - Rose phía sau khẽ hỏi.
Rose vừa ngồi xuống bàn làm việc thì điện thoại trên bàn đã reo lên.
- Vâng, Minh Hà nghe ạ.
- Cô Phạm, mang cho tôi cốc cafe. - Tuấn Khôi bên kia lên tiếng.
- Này, tôi đến RoYal là làm công việc phiên dịch viên chứ không phải thư ký của cậu, cậu đi mà bảo thư kí của anh mang cafe cho mình. - Rose không vui mà đáp.
- Em xác định là không mang cho tôi sao? - Tuấn Khôi khẽ nói trong điện thoại.
- Xác định. - Rose nhấn mạnh.
- Chuyện em nhờ có mối quan hệ vs tống giám nên mới có thể đến RoYal làm việc nếu đến tai mọi người thì sẽ thế nào nhỉ? - Tuấn Khôi nhếch miệng cười.
- Này, tôi đến đây vì năng lực của tôi? - Rose hét lên.
- Em làm vị trí nào nhỉ? - Tuấn Khôi hỏi.
- Phiên dịch viên? - Rose đáp đầy tự tin.
- Công việc của phiên dịch viên là gì?
- Đi theo tống giám đốc để phiên dịch với đối tác.
- Em nghĩ, tôi cần em phiên dịch sao? - Tuấn Khôi nhíu mày nói.
- Vậy cậu tuyển tôi vào nơi này làm gì hả, tôi sẽ nghĩ việc. - Rose tức giận nói.
- Mới ngày đầu tiên đi làm đã đòi nghĩ việc,xem ra Phạm tiểu thư không phải là người có trách nhiệm với công việc rồi. Ph