Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.

Thật buồn cười.
“Tôi nói thật lòng cũng phạm pháp sao?” Anh kháng nghị.
“Đem lời thật lòng của anh để lại cho đám bạn gái anh, đừng nhầm đối tượng.”
“Bạn gái của tôi chưa có ai từng nghe qua lời thật lòng của tôi. Lãnh Quan, cô là người đầu tiên...”
“Câm miệng! Tiết kiệm chút sức dưỡng thương đi!” Cô không muốn nghe tiếp.
Kha Bá Ấp ngoan ngoãn im miệng, đem tâm tính trốn tránh của cô để trong mắt, hiện tại anh biết lòng cô không phải băng, cô đối với anh nói có phản ứng, chỉ là che dấu rất giỏi mà thôi.
Lãnh Quan kiểm tra thương thế của anh, bác sĩ tuy rằng đã khâu vết thương lại, nhưng anh lại không chịu ở bệnh viện, kiên trì về nhà, kết quả có dấu hiệu nhiễm trùng, nơi khâu lại có chút sưng đỏ.
“Thương thế của anh đã chuyển biến xấu, đừng nhúc nhích, tôi dùng nhiệt độ thấp giúp anh giảm nhiệt.” Cô đặt tay lên miệng vết thương, dùng linh lực phát ra khí lạnh, giảm đau đớn của anh.
Anh lẳng lặng tiếp nhận trị liệu của cô, nhìn cô không cẩn thận biểu lộ vẻ mặt quan tâm, anh bỗng nhiên có suy nghĩ muốn đem cô vĩnh viễn buộc bên người mình, anh không chỉ muốn lên giường với cô, anh càng muốn cô ở cạnh anh như vậy, có thể mỗi ngày thấy cô, ôm cô, hôn cô...
Anh thật sự yêu cô! Yêu một tượng băng mỹ nữ trung tính, một người phụ nữ ít nói không cười có siêu năng lực, một người hở chút liền muốn đóng băng miệng anh...
Anh nên làm như thế nào mới có thể hòa tan cô, khiến cô đáp lại?
Đây chính là khó khăn lớn nhất từ lúc chào đời tới nay của anh!
Tước Lợi Nhi ở ban công nhìn một màn này, thật lâu mới thở dài một tiếng.
Hết thuốc chữa rồi! Lãnh Quan mà lại giúp người ta thay băng, còn dùng linh lực của cô ấy trị liệu cho anh ta, ngoài yêu ra việc gì có thể khiến cô ấy có hành động phá lệ này chứ? Lãnh Quan không tự biết, nhưng Tước Lợi Nhi đã thấy rõ ràng, cô dám đánh cuộc, Lãnh Quan lạnh lùng lần này trốn không thoát.
Lại nhìn kỹ người đàn ông nằm trên giường, khôi ngô tuấn tú, trong mắt tuy có chút lưu manh, nhưng linh khí cũng không tệ lắm, là người thẳng thắn lại không thích bị quản thúc, anh ta hẳn là người có tính tình cuồng nhiệt cùng phóng khoáng, người như vậy cùng Lãnh Quan ghép vào quả thực là bù trừ.






Cô ấy đã gặp người yêu trong số mệnh của mình rồi.
Tước Lợi Nhi vừa vui mừng lại khổ sở thay Lãnh Quan, bởi vì cô sợ tình yêu này sẽ có kết quả như trong bài bói được, nếu thật như vậy, Lãnh Quan chẳng phải sắp đối mặt bi kịch sao?
“Tước Lợi Nhi?” Lãnh Quan ở trong phòng đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cảm giác được hơi thở Tước Lợi Nhi ngay tại ban công.
“Làm sao vậy... A!” Kha Bá Ấp theo ánh mắt của cô quay đầu, làm động vết thương, thét lớn một tiếng.
“Đừng nhúc nhích.” Tiếng anh kéo cô quay về, vội vàng vươn tay đỡ anh.
Vừa quay đầu lại, đã thấy Kha Bá Ấp trên giường đang nhìn cô, trong nháy mắt, cô tựa hồ nghe thấy tiếng băng nứt vỡ trong lòng, trong đêm yên tĩnh, tiếng động kia vừa trong trẻo lại khiến người ta sợ hãi...
***
Khi Lãnh Quan tra ra tư liệu cá nhân cơ mật của Khang Chính Thời, xem nội dung trong đó liền giật mình, cô cầm một tập văn kiện vọt vào phòng Kha Bá Ấp, nhìn thấy trong tay anh đang cầm một bản fax tỉ mỉ đọc, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.
“Kha tiên sinh...” Lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ mặt này của anh.
“Lãnh Quan, quá trình trưởng thành Khang Chính Thời thật long đong nhỉ!” Anh tựa vào giường, cười lạnh gõ gõ tư liệu trong tay.
“Thì ra anh cũng biết.” Cô thật kinh ngạc anh ngoài mặt không chút để ý, nhưng tốc độ điều tra lại không hề thua kém cô.
Có lẽ Kha Bá Ấp chỉ là không muốn quản lý công ty mà thôi, cô tò mò năng lực thật sự của anh có bao nhiêu.
“Tôi đã biết, nhưng tôi thật không biết nên vui mừng hay là phẫn nộ, ngẫm lại, may mắn cha mẹ tôi đều đã chết, nhất là cha tôi, nếu không nếu ông ấy chính mắt thấy ‘hai đứa con’ của ông ấy tự giết lẫn nhau, có thể sẽ càng thống khổ.” Anh mỉa mai.
Cô bảo trì trầm mặc, đây là ân oán của Kha gia, một người ngoài như cô không tiện nói gì.
“Con trai! Thật buồn cười, Khang Chính Thời lại là con tư sinh của cha tôi cùng một nữ giúp việc, một người anh lớn hơn tôi mười tuổi!” Anh cao giọng, tức giận không ngừng xông lên đầu.
“Bình tĩnh một chút.” Cô đi đến bên giường, sợ anh quá độ kích động làm vết thương vỡ ra.
“Bảo tôi như thế nào bình tĩnh? Hắn đi theo bên người cha tôi hơn mười năm, tôi đã sớm quen biết hắn, tôi lại chết tiệt chưa từng nghĩ tới hắn cùng cha tôi lại có quan hệ này, càng khoa trương hơn là, hắn còn muốn giết tôi! Giết em ruột hắn!” Anh cầm những tư liệu kia vò thành cục, quăng xuống giường, tức giận đến rống to.
“Mẹ hắn bị Kha gia đuổi khỏi nhà, bơ vơ cực khổ sinh ra hắn, hai mẹ con đã trải qua những ngày khó nhọc, anh nói xem hắn có thể không oán sao?” Cô thản nhiên nói.
“Phải! Hắn oán, hắn hận, sao hắn không tìm cha tôi tính sổ, mà cố ý đối phó tôi? Cảnh ngộ của hắn đâu phải do tôi hại, hắn dựa vào cái gì mà sau khi cha tôi chết lại gây phiề