Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1119 lượt.
ây?
“Đây là em... nhiệm vụ cuối cùng...” Cô khó khăn vươn tay vuốt ve vỗ mặt Kha Bá Ấp.
“Đừng bỏ anh... xin em, em còn chưa đòi anh vĩ khoản, em không thể cứ như vậy chết đi...” Anh khóc bắt lấy tay cô, hôn mạnh vào lòng bàn tay lạnh như băng của cô.
“Vĩ khoản... nếu anh thật sự có lòng... đem Trường Ấp... chỉnh đốn tốt, vĩ khoản em muốn chính là... xí nghiệp Trường Ấp... một đế quốc mỹ thực không ai sánh được... anh trả được chứ?” Cô suy yếu nói.
“Trường Ấp? Đế quốc mỹ thực?”
“Đúng vậy... dùng năng lực của anh... thay em quản lý...” Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ.
“Không! Anh muốn em sống! Vĩnh viễn ở bên cạnh anh!” Anh thống khổ vùi đầu vào gáy cô.
“Nếu... vạn nhất em còn có thể sống... anh liền... đến mua hy vọng đi...” Cô nói xong từ từ gục xuống, nhắm mắt, ngã vào lòng anh.
Khi cô nhắm mắt Đạt Đạt cũng hóa thành không khí, biến mất trong núi rừng tràn ngập sương khói.
“Không” Anh hướng lên trời rống to, kháng nghị ông trời đã làm anh tan nát cõi lòng.
Trong đêm tối, tiếng hô của anh chấn động mây núi, sau đó, không thể tưởng tượng, trời lại đổ tuyết!
Trong tuyết lớn bay tán loạn, Lãnh Quan trong lòng anh, thân hình hóa thành từng mảnh bông tuyết, từng chút một từ trong tay anh bay đi.
“Lãnh Quan? Lãnh Quan... Lãnh Quan...” Kha Bá Ấp bối rối tìm tung tích người yêu ở chung quanh, nhưng ngoại trừ tuyết trắng, anh không còn thấy gì khác.
Ngay trong đêm tuyết thần kỳ của Đài Bắc, anh mất đi tình yêu cả đời này.
Một năm sau.
Bởi vì các nhà hàng trong chuỗi nhà hàng của Trường Ấp một lần nữa cải cách không ngừng sửa cũ thành mới, khiến cho tập đoàn ẩm thực Mỹ Vị dưới áp lực gặp phải đối thủ mạnh đành phải từ bỏ việc phát triển ở Đài Loan, trong một năm ngắn ngủi liền chấm dứt việc buôn bán của chi nhánh ở Đài Loan, rút về Mỹ.
Đây là đề tài nóng nhất trong vài tuần lễ gần đây ở Đài Loan.
Đối với việc chủ tịch Trường Ấp của Kha Bá Ấp chuyển biến mọi người đều suy đoán trăm điều, bởi vì anh ngoại trừ sửa đổi hình tượng phóng túng không kềm chế được lúc trước, còn trong thời điểm Khang Chính Thời ngoài ý muốn bỏ mình trở lại Trường Ấp chủ trì đại cục, không chỉ bảo trì địa vị long đầu lão đại trong giới ẩm thực của Trường Ấp, còn vươn xúc tua ra nước ngoài, cũng tích cực triển khai một ít hạng mục đầu tư mới, trong vòng một năm tài sản của Trường Ấp liền tăng lên gấp đôi, khiến giới truyền thông và người cùng ngành phải rơi mắt kính.
Chẳng bao lâu sau, hoa hoa công tử Kha Bá Ấp lại trờ thành phần tử tinh anh xuất sắc nhất trong giới thương nhân.
Quản gia gõ cửa phòng, lấy ra một tấm thiệp mời, nói với anh: “Thiếu gia, có một buổi bán hàng từ thiện sẽ tổ chức lúc bảy giờ tối, cậu muốn tham gia không?”
Hội bán hàng từ thiện? Anh ngẩng đầu, thở dài một hơi, “Đi xem cũng được.” Tìm chút việc làm mới không khiến anh luôn nghĩ đến chuyện đau lòng.
Quản gia lẳng lặng rời khỏi, ông cũng đoán được Kha Bá Ấp vì ai mà tiều tụy, chỉ là, ông cũng không biết làm sao mới có thể tìm Lãnh Quan vừa lạnh lùng vừa xinh đẹp kia trở về.
Kha Bá Ấp mặc âu phục vào, tài xế đã đợi ở gara, anh vẫy vẫy tay với anh ta, nói: “Tôi tự lái.” Ánh trăng d0êm nay thích hợp với người đàn ông cô đơn! Anh tự giễu.
Lái xe cung kính rút lui, anh lên xe, rời khỏi Kha gia, chạy ra đường quốc lộ.
Dọc theo đường đi, nỗi nhớ nhung không đè nén được lại khiến anh nghĩ đến những chuyện về Lãnh Quan khi hai người ở cùng nhau, khí chất lạnh lùng lại tuyệt mỹ của cô, linh lực đóng băng làm người ta sợ hãi, cùng đường cong mê người trong lòng anh...
Một năm, anh chết tiệt chẳng những quên không được sự lạnh lẽo cùng ấm áp của cô, ngược lại trong lòng càng khắc sâu hình bóng cô. Cô nhất định không chết! Anh nói với bản thân như thế, hơi thở của cô còn quanh quẩn bên cạnh anh, hương thơm lạnh lẽo thấm người kia là ấn ký trọn đời không phai mờ trong đầu anh, anh rất nhớ cô...
Lãnh Quan, em ở đâu? Câu lạc bộ linh lực lại ở đâu? Anh có thể dốc hết tài sản để mua một tin tức có liên quan đến Lãnh Quan, đây là hy vọng duy nhất cuộc đời này của anh, nhưng, nơi bán hy vọng kia đến tột cùng ở đâu?
Xe chuyển hướng theo đường đến hội bán hàng từ thiện, anh không tập trung lái xe, cảnh vật bốn phía có chút thay đổi, anh lại hoàn toàn không hay, đắm chìm trong u sầu nồng đậm, cho đến khi cuối con đường vốn không bị ngăn trở lại xuất hiện một tòa nhà kiểu châu u kiến trúc xinh đẹp, anh mới kinh ngạc cho xe đi chậm lại, dừng trước hai ánh đèn mờ nhạt. “Nơi này có căn nhà như vậy từ lúc nào thế?” Anh khó hiểu lẩm bẩm, sẽ không phải đi lầm đường chứ? Nhìn đồng hồ, anh đã có chút muộn, hội bán hàng từ thiện chắc đã bắt đầu, bởi vậy anh không nghĩ nhiều, lại xoay vô lăng, quyết định rời khỏi nơi này.
Nhưng anh vừa mới chuyển tay lái, một bóng dáng trẻ con đột nhiên xuất hiện trước xe, trong lòng anh cả kinh, vội vàng thắng lại, mở cửa xuống xe.
Bóng dáng kia mơ hồ không rõ, nhưng vô cùng giống Đạt Đạt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái n