XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

ng kết thúc cuộc điện thoại, đối mặt về hướng Bắc Kinh, yên lặng gởi lời chúc phúc của mình.
Cháu nội duy nhất của Thạch gia kết hôn, phô trương khí thế không gì sánh nổi, tiệc cưới đặt mấy trăm bàn, hơn phân nửa là quan hệ với bên Thạch Lỗi, quan trường chính khách, thủ trưởng quân đội, còn có bạn bè trên giới làm ăn, phù rể phù dâu cùng hai người đi mời rượu từng bàn.
Sau một vòng, chú rể không có việc gì, ngược lại Cố Mặc Hàm đã say mèm.
Anh lôi kéo Mạc Sính Dã không tha, trong miệng lẩm bẩm, “Đầu đá, từ nhỏ cậu làm chuyện gì cũng đi theo sau tớ, lần này rốt cục đã vượt trước tớ rồi, tớ vui mừng thay cậu!”
Mạc Sính Dã vẻ mặt bất đắc dĩ vịn lấy anh đang lảo đảo, “Thấy rõ chứ, tớ không phải là Đầu đá!”
Cố Mặc Hàm hình như không nghe được, còn đang tự nhìn tự nói, vài người nhìn nhau một hồi, đều bất đắc dĩ lắc đầu.
Doãn Đông Tuân ngồi ở trong góc hỏi, “Tình hình bên Nhật Bản như thế nào rồi?”
Hà Văn Hiên châm một điếu thuốc, “Còn đang tiến hành, chuyện như vậy dục tốc bất đạt.”
Doãn Đông Tuân gật đầu.
***
Cuộc họp buổi sáng Phong Hoa.
Từ tuần trăng mật trở về miệng Thạch Lỗi cười đến không khép lại được, năm người còn lại cũng không để ý nụ cười ngây ngô của anh, xem văn kiện xem văn kiện, ăn điểm tâm ăn điểm tâm.
Lý Thanh Viễn thực sự chịu không nổi, vẻ mặt khinh bỉ hỏi cậu ta, “Anh trai, miệng anh có thể khép lại nghỉ ngơi một lát được không?”
Thạch Lỗi mắt trợn lên liếc cậu ta một cái, “Tớ đang vui, cậu quản được sao? Loại người như cậu làm sao biết niềm hạnh phúc khi có vợ được chứ?”
Lý Thanh Viễn nhìn về phía Hà Văn Hiên, dùng ánh mắt ý bảo anh, làm sao bây giờ?
Hà Văn Hiên chìa tay ra cầm một khối bánh đậu xanh đưa cho cậu, Lý Thanh Viễn nhận lấy nhét vào trong miệng, hung hăng nhai lấy.
Hà Văn Hiên nhìn cậu thở dài, “Không phải là cho em ăn.”
Lý Thanh Viễn mơ hồ không rõ hỏi, “Cái đó không để ăn thì để làm cái gì?”
“Xem này!” Nói xong cầm lấy một khối trực tiếp nhét vào trong cái miệng đang mở ra kia của Thạch Lỗi.
Vài người cười ha ha, Thạch Lỗi nhai ngấu nghiếm lấy, trên mặt vẫn cười hì hì.
Nháo một hồi, Cố Mặc Hàm nói, “Không còn chuyện gì khác thì đến đây đi.”
Lý Thanh Viễn nhấp một hớp cà phê nuốt xuống bánh đậu xanh, “Có việc, tớ còn có việc.”
Cố Mặc Hàm khép lại văn kiện, bình thường mỗi lần Lý Thanh Viễn “có việc” đều không có liên quan gì đến công việc.
“Chuyện gì?”
“Dự án hợp tác với Đằng Đạt đã đến phần cuối, còn một lễ cắt băng, phái ai đi?”
Cố Mặc Hàm một lần nữa mở văn kiện ra, cúi đầu xem, không biết đang suy nghĩ gì.
Lý Thanh Viễn không ngừng cố gắng, “Nếu đã không muốn đi, vậy thì tớ đi vậy.”
Năm người nhất tề nhìn về phía Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm đứng lên đi ra ngoài, kéo cửa ra chuẩn bị đi ra ngoài thì quay đầu lại, “Tớ đi.”
Năm người một vẻ đã sớm đoán được, tiểu dạng nhi [3'> cho cậu ta giả vờ mà.
***
Thời tiết đã dần dần ấm lên, vào lúc chuyển mùa Tần Vũ Dương đang đợi sự thành công trong nghề nghiệp mang lại, thì bị cảm cúm.
Buổi sáng hôm đó khi rời giường đã cảm thấy cuống họng hơi ngứa, cô vội vàng ra cửa lại không để ý. Dự án hợp tác cùng Phong Hoa đã vào đến phần cuối cùng, có rất nhiều chuyện cần phải xử lý, cả ngày loay hoay đến đầu óc rối mù. Tan việc, cô không có lái xe dự định bắt xe về mới vừa đi chưa đến được giao lộ, thì đã nghe tiếng còi xe nối tiếp nhau ở đằng sau, cô vừa quay đầu lại liền thấy Trình Húc từ trong cửa xe ló đầu ra.
Tần Vũ Dương có chút giật mình, “Sao anh lại ở chỗ này?”
“Tôi vừa mới từ tòa án về, mau lên xe, nơi này không cho đậu xe.”
Tần Vũ Dương lên xe, Trình Húc mới phát hiện sự không thoải mái của cô.
“Khó chịu?”
Tần Vũ Dương tựa lưng vào ghế ngồi, “Có thể bị cảm, không có chuyện gì đâu, trở về ngủ một giấc là khỏe thôi.”
Trình Húc đưa tay khẽ sờ lên trán cô, “Thật may, không có phát sốt. Bây giờ chúng ta đi ăn cơm, muốn ăn cái gì?”
Tần Vũ Dương lắc đầu, “Không có khẩu vị.”
Trình Húc suy nghĩ một chút, “Tôi biết một tiệm bán cháo rất ngon, dẫn em đi nếm thử xem, ăn xong liền đưa em về.”
Tần Vũ Dương gật đầu.
Tiệm bán cháo quả thật ngon, từ xa đi tới cũng có thể ngửi thấy được mùi thơm, mặt tiền cửa tiệm không lớn, nhưng rất sạch sẽ. Tần Vũ Dương cầm lấy cái muỗng ngoáy ngoáy hai cái thì để xuống, xem cái trình tự đó rồi nhìn anh, cô áy náy cười.
“Xin lỗi, thật sự tôi ăn không vô.”
Trình Húc cũng buông cái muỗng xuống, “Không muốn ăn thì thôi. Tôi đưa em về.”
Trên đường trở về Tần Vũ Dương tựa lưng vào ghế ngồi ngủ thiếp đi. Xe chạy được một nửa, thì Trình Húc dừng xe đi ra ngoài, một lát sau liền trở lại.
Tới dưới lầu, Trình Húc nhẹ nhàng lay tỉnh cô, đưa cho cô một túi thuốc, “Vào nhà liền uống thuốc rồi ngủ một giấc, uống nhiều nước nóng.”
Tần Vũ Dương đón lấy nhìn thử, “Cảm ơn, vậy tôi đi lên trước.”
Trình Húc đi xuống giúp cô mở cửa xe. “Mau lên đi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Mấy ngày kế tiếp, Tần Vũ Dương bị cảm lúc tốt lúc xấu, cô chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, đầu óc hỗn loạn, thậm chí cũng không lo lắn