Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2175 lượt.
nói cậu, khi cậu làm việc cũng có thể hù dọa người, cậu nhìn người ta đi !”
Tần Vũ Dương cười lạnh hai tiếng: “Cũng vậy thôi.”
Liễu Vận Ca nhìn Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu, từ từ bật cười.
Lãnh Thanh Thu mang theo Tần Vũ Dương cùng Liễu Vận Ca hướng chỗ ngồi đi tới, xa xa Tần Vũ Dương đã thấy được người ngồi trên cái bàn tròn kia, có một loại xúc động muốn đạp cửa bỏ chạy. Cô một phát bắt được Lãnh Thanh Thu, trên mặt duy trì nụ cười, ở bên tai Lãnh Thanh Thu thì nghiến răng nghiến lợi: “Lãnh Thanh Thu, sao cậu không nói cho tớ biết đây là liên hoan cấp cao của công ty của các cậu hả? Hiện tại tớ có loại cảm giác như một buổi hội nghị, mà không đúng, lúc tớ đi hội nghị Phong Hoa thì sáu người này cũng không có tụ tập đủ như vậy.”
Lãnh Thanh Thu dừng lại, vẻ mặt nịnh nọt: “Không phải là cấp cao, là anh em Thạch Lỗi bọn họ liên hoan, tớ là người nhà đến tham gia.”
“Vậy tớ đây?” Tần Vũ Dương hận không thể xơi ngay Lãnh Thanh Thu.
“Cậu là lấy tư cách nhà mẹ đẻ đến tham dự, tớ sợ cậu xấu hổ, không phải là còn cho cậu mang người bồi cậu sao?”
“Thật sự là cám ơn cậu, suy nghĩ chu đáo như vậy.”
Lãnh Thanh Thu nhìn khuôn mặt Tần Vũ Dương mỉm cười có chút vặn vẹo, nuốt nước bọt xuống, sau đó đi nhanh vài bước, lẻn vào đám người bên cạnh.
Liễu Vận Ca có chút khó hiểu: “Tần tổng, có cái gì không đúng sao?”
Tần Vũ Dương thu hồi nụ cười dữ tợn kia: “Không có, hết giờ làm rồi, không cần phải gọi Tần tổng, theo Lãnh Thanh Thu gọi Vũ Dương là được.”
Vô luận Tần Vũ Dương cỡ nào không muốn cô cũng chỉ biết hướng cái bàn kia đi đến.
Sáu vị thiếu gia Phong Hoa hứng thú dạt dào nhìn Tần Vũ Dương đến gần, ngồi xuống. Tần Vũ Dương chú ý ngoại trừ Thạch Lỗi mang theo Lãnh Thanh Thu, bên cạnh Doãn Đông Tuân cũng ngồi một cô gái mặt mũi vui vẻ, có chút mập trẻ con, một đôi mắt linh động đáng yêu, rất là hấp dẫn người, những người khác đều không mang bạn gái, nhưng lại có hai cô gái vẻ mặt ngượng ngùng.
Lãnh Thanh Thu thấy ánh mắt mang ý hỏi của Tần Vũ Dương, thần bí như vậy kề sát vào bên tai cô: “Đây là hai cô gái của công ty chúng tớ, ngưỡng mộ sáu vị ông tổng đã lâu rồi, hai nghìn đồng một chỗ ngồi, như thế nào, tớ có đầu óc buôn bán không?”
Tần Vũ Dương không thể tin được nhìn Lãnh Thanh Thu: “Cách kiếm tiền này kiếm tiền cũng chỉ có loại người như cậu mới có thể nghĩ ra.”
Lãnh Thanh Thu còn lại là vẻ mặt vênh vang đắc ý.
Sau khi hỏi han theo thường lệ, người một bàn liền bắt đầu.
Thời tiết âm u ẩm ướt, trong phố lẩu ấm áp, mùi thơm bốn phía, làm cho ngón trỏ người ta phải động đậy. Nguyên liệu nồng đậm, không ngừng quay cuồng trong hồng súp, không thể chờ đợi được mà tỏa hơi nóng ra bên ngoài, vài người vây ngồi cùng một chỗ ăn đến khí thế ngất trời.
Công? Thụ?
Ăn được một nửa Tần Vũ Dương ngẩng đầu nhìn người đối diện, áo sơ mi màu tím, ống tay áo cởi ra được vắn đến khuỷu tay, lộ ra đường cong cánh tay đẹp đẽ, cách làn hơi nóng không ngừng tỏa lên nhìn sang, anh gắp một miếng rau xanh, thả vào trong nồi nhúng một lát, sau đó gắp lên chấm một chút tương, ăn vào trong miệng, liên tiếp động tác cùng tất cả mọi người xung quanh giống nhau, nhưng anh làm ra, giữa sự thờ ơ lộ ra một cổ ưu nhã. Bên phải Thạch Lỗi và Lãnh Thanh Thu đang ăn chàng chàng thiếp thiếp, bên trái Lý Thanh Viễn và Hà Văn Hiên đang tranh đoạt vài miếng thịt cuối cùng, đánh đến quên cả trời đất. Ngược lại Doãn Đông Tuân đang cấp đồ uống cho cô gái nhỏ mặt mũi vui vẻ kia, Mạc Sính Dã một người cô đơn thỉnh thoảng ngồi bên cạnh với một tay qua xâm chiếm lãnh thổ Lý Thanh Viễn.
Nhìn lại một chút bên cạnh mình, hai cô gái ra giá cao mua được chỗ ngồi kia vẫn là vẻ mặt ngượng ngùng ngắm mỹ nam, nội tâm kích động là rõ ràng. Tần Vũ Dương thở dài, nhìn vẻ mặt hờ hững Liễu Vận Ca trong lòng có một tia an ủi: vẫn là người mình mang tới không thua kém nha.
Chờ Tần Vũ Dương chuyển tầm mắt đã thấy Cố Mặc Hàm để đũa xuống chuyên chú nhìn cô, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không, nhàn nhã tựa vào phía sau ghế, một tay đặt ở trên bàn không nhanh không chậm gõ xuống.
Tần Vũ Dương nhíu nhíu mày, uống ngụm nước bọt, hắng giọng một cái: “Cố tổng, anh làm gì nhìn chằm chằm tôi lâu vậy?”
Mạc Sính Dã rõ ràng hứng thú đối với Liễu Vận Ca, Liễu Vận Ca tự nhiên lễ phép cười một cái đối với Mạc Sính Dã, rất nhanh mà mất tự nhiên dời đi tầm mắt, trên mặt hiện ra vẻ đỏ ửng nhạt. Tần Vũ Dương ở bên cạnh nhìn, cảm thấy phương diện này hấp dẫn. Dưới tình huống bình thường, một Liễu Vận Ca khi đối mặt với người khác cho tới bây giờ đều là bình tĩnh, tình huống như thế rất ít khi phát sinh. Có lẽ, khí phách của Mạc Sính Dã cùng khí thái của Liễu Vận Ca…
Trong phòng vệ sinh, Tần Vũ Dương soi gương trang điểm lại.
“Vũ Dương, Cố tổng có phải có ý đối với cậu không?” Lãnh Thanh Thu phẩy nước.
Tần Vũ Dương đột nhiên ý thức được, hình như Thạch Lỗi không có nói cho Lãnh Thanh Thu chuyện của cô và Cố Mặc Hàm.
“Đúng nha đúng nha, trong