Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.

ần cũng không có dấu hiệu thức tỉnh.
Sáng ngày thứ hai, bà Tần đã tới đây rất sớm, còn mang đến điểm tâm, sau khi Tần Vũ Dương cùng Cố Mặc Hàm ăn xong, bà Tần liền đuổi bọn họ đi về nghỉ ngơi.
“Mẹ, vậy con đi, con phải đến công ty xin nghỉ, hai ngày nay cũng đã theo bố con rồi, tới trưa con lại đến.”
“Được, đi đi.” Bà Tần theo Tần Vũ Dương cùng Cố Mặc Hàm tiễn tới tận cửa, “Tiểu Cố, thật sự là cám ơn cháu!”
“Bác gái, bác quá khách khí rồi, chuyện của Vũ Dương cũng là chuyện của con mà, bác đừng quá lo lắng.”
Ra khỏi bệnh viện, Cố Mặc Hàm hỏi: “Đưa em đến công ty?”
Tần Vũ Dương không hề giữ hình tượng dựa ở trên ghế ngồi, mệt mỏi mở miệng: “Hay là về nhà trước đi, hiện tại em với bộ dạng này mà đến Đằng Đạt, sẽ bị đuổi ra ngoài thôi.”
Cố Mặc Hàm cười cười. Tới dưới lầu, Tần Vũ Dương xuống xe lại cúi người xuống nói với Cố Mặc Hàm: “Cố Mặc Hàm, cám ơn anh. Anh cũng mau đi về nghỉ ngơi đi.”
Cố Mặc Hàm bỗng nhiên nháy nháy đôi mắt hoa đào kia, nhịn một đêm, vẫn như cũ tinh thần rất tốt, năng lượng tràn đầy, bất cần đời mở miệng: “Nếu đã cám ơn anh, như vậy, gọi một tiếng Mặc Hàm nghe một chút.”
Tần Vũ Dương bật cười, “Mặc Hàm.”
Cố Mặc Hàm phảng phất rất hưởng thụ, vẻ mặt thỏa mãn, “Ừ, thật tốt mà, mau lên đi!”






Tề tụ một lần
Tần Vũ Dương kéo cái cơ thể mệt mỏi lê đến phòng làm việc của Đổng sự Tôn, chỉ vì một việc, xin nghỉ. Chính thức bước vào giai đoạn đầu của dự án hợp tác, có rất nhiều công việc cần chuẩn bị, lúc này xin nghỉ, sẽ có hai kết quả: một, giả sử được đồng ý, sau khi khổ cực mấy tháng trước đó lấy dự án hợp tác trở về từ vụ đấu thầu thì phải dâng lên tay người ta, đến lúc đó còn phải bày một khuôn mặt tươi cười đem theo một trái tim đã vỡ thành thất linh bát lạc [1'> đi chúc mừng người khác; hai, giả sử không cho phép, thì Tần Vũ Dương phải cuốn gói từ chức. Dù sao bách thiện hiếu vi tiên [2'>.
“Đổng sự Tôn, tôi muốn xin nghỉ một khoảng thời gian.” Tần Vũ Dương đi thẳng vào vấn đề.
Đổng sự Tôn cúi đầu xem văn kiện, không chút suy nghĩ liền bác bỏ, “Không được.”
“Tôi muốn kháng án.” Tần Vũ Dương kiên trì.
Trên đường về nhà Cố Mặc Hàm liền nhận được điện thoại của Loan Hạo.
“Cố tổng, sự kiện kia tôi đã điều tra xong, là cuộc giao dịch bình thường với nhau, bắt người vì tiền tài, thay người ta xử lý tai họa.”
“Người kia là ai ?”
“Cái này, mỗi nghề đều có quy củ của nó, cho dù là tôi cũng không thể phá hủy quy củ, tôi không thể nói cho cậu biết người nào chỉ thị, nhưng tôi có thể bảo đảm sau này ở trong giới của thành phố C sẽ không ai sẽ tìm đến nhà cô Tần gây phiền phức nữa.”
Cố Mặc Hàm suy tư một lát, nói cám ơn, trước khi tắt điện thoại Loan Hạo chần chờ một chút mới nói một câu.
“Cố Mặc Hàm, cẩn thận người bên cạnh cậu.”
Người bên cạnh? Cố Mặc Hàm nheo mắt, chuyện này có liên quan tới anh?
**
Tần Vũ Dương vừa tới cửa phòng bệnh liền thấy hai mắt bà Tần đẫm lệ ngồi ở bên ngoài, trong phòng bệnh vây quanh một nhóm bác sĩ y tá, trong lòng cô căng thẳng.
“Mẹ, bố của con làm sao vậy?”
“Bố con tỉnh, bác sĩ đang kiểm tra, mẹ còn chưa kịp gọi điện thoại cho con.”
Tần Vũ Dương thở phào nhẹ nhõm, “Mẹ làm con sợ muốn chết, tỉnh là chuyện tốt mà, mẹ khóc cái gì chứ?”
Bà Tần lau nước mắt: “Là mẹ cao hứng, cao hứng.”
Một lát sau, bác sĩ đi ra, mặc áo khoác trắng Hà Văn Hiên nói với Tần Vũ Dương cùng bà Tần: “Bệnh nhân tỉnh lại sẽ không nguy hiểm tính mạng nữa, có thể chuyển tới phòng bệnh bình thường, cần chú ý tĩnh dưỡng.”
Tim của Tần Vũ Dương rốt cục cũng đặt xuống, cô đứng ở trước giường bệnh nghe mẹ đang oán giận bố, bố chỉ hơi hơi toét miệng cười, cô cảm thấy tất cả điều này thật sự là quá tốt.
Cửa phòng bệnh mở ra, Lâm Vân dắt Lâm Duệ Trạch đi vào, Lâm Duệ Trạch thoát khỏi tay bố đụng bổ nhào trước giường bệnh, bàn tay nhỏ bé trắng trắng mềm mềm cầm lấy tay ông Tần không buông, “Ông ngoại, ông đã tỉnh? Tối hôm qua con tới thăm ông thì ông cứ mãi ngủ, con gọi ông thế nào cũng không tỉnh.”
Ông Tần miễn cưỡng cười cười, thanh âm suy yếu vô lực: “Ông xin lỗi, ông ngoại ngày hôm qua không nghe thấy.
“Ông ngoại, vậy chúng ta đi ra ngoài chơi đi.”
Lâm Vân tới gần sờ sờ cái đầu nhỏ của con trai, “Duệ Trạch, ông ngoại ngã bệnh, đợi ông ngoại khỏe rồi lại chơi với con nha.”
Lâm Duệ Trạch nghiêng cái đầu nhìn ông Tần, đại khái là hiểu, trịnh trọng gật đầu, trả lời một cách giòn giã: “Được ạ!”
“Lâm Duệ Trạch, sao con không nhìn thấy dì hả?” Tần Vũ Dương cố ý nghiêm mặt hỏi nhóc.
Cậu yêu tinh nhỏ Lâm Duệ Trạch này lập tức chạy tới ôm lấy chân của Tần Vũ Dương, ngước đầu nịnh nọt cười, “Dì nhỏ, con cũng nhớ dì mà. Tối hôm qua khi con tới cái chú đẹp trai kia nói dì đang ngủ, con liền không thấy được dì. Cái chú đẹp trai kia đâu?” Vừa nói vừa ngó trái ngó phải tìm.
Tần Vũ Dương cúi người xuống nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của cậu, “Chú đó về nhà nghỉ ngơi rồi.”
Bởi vì Lâm Duệ Trạch đến nên trong phòng bệnh tràn ngập tiếng cười, b


Polaroid