Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
ng trả lời.
“Vậy trên báo nói có bao nhiêu là thật? 1%?”
Tần Vũ Dương không nói lời nào.
“5%?” Lãnh Thanh Thu tiếp tục đoán.
Tần Vũ Dương vẫn không nói chuyện.
“8%?”
“90%.” Tần Vũ Dương đưa ra đáp án.
“90% là giả ?”
“Thật sự, 90% là thật.”
Sau khi Lãnh Thanh Thu nghe được thì đầu bên kia cũng không nói lời nào chỉ là cười lạnh, cười đến Tần Vũ Dương nổi da gà rơi đầy người.
“Chị gái à, chị đừng cười nữa, em thẳng thắn còn không được khoan hồng sao?” Tần Vũ Dương nhịn không được mở miệng cầu xin tha thứ.
Lãnh Thanh Thu dừng cười, u ám mở miệng: “Chị gái đây liền cho em cơ hội, buổi tối năm giờ rưỡi, nhà hàng Đông Phương, cậu mời khách.”
Tần Vũ Dương kêu rên một tiếng: “Lãnh Thanh Thu, cậu thật đủ độc ác mà!”
“Cậu có thể lựa chọn không đi.”
Tần Vũ Dương cắn răng: “Đi, vì cái gì không đi, tớ đi!”
“Nhớ kỹ mang đủ tiền nha! Ha ha…” Lãnh Thanh Thu cười gian rồi treo điện thoại.
Lúc năm giờ rưỡi, Tần Vũ Dương đúng giờ xuất hiện ở nhà hàng Đông Phương. Nói chung, món ăn của nhà hàng Đông Phương thường không ngon, thái độ của nhân viên phục vụ cũng không phải là tốt nhất, đồng thời, giá món ăn giá cũng không phải mắc bình thường. Trong ngày thường, Tần Vũ Dương chỉ ở đây tiếp đãi khách hàng quan trọng, khi công ty đồng ý chi trả mới tới chỗ này, ở chỗ này tùy tiện ăn một bữa đại khái cần 90% tiền lương một tháng của Tần Vũ Dương.
Sau khi Lãnh Thanh Thu vẻ mặt ung dung gọi hết món ăn, vứt cho Tần Vũ Dương tờ báo kia, Tần Vũ Dương nhớ rõ Lãnh Thanh Thu hình như luôn vứt đủ loại tờ báo cho cô.
Lãnh Thanh Thu với vẻ mặt mỉm cười, “Xin hỏi, Tần Vũ Dương tiểu thư, cô đối với tờ báo này có ý kiến gì không?”
Tần Vũ Dương cầm lấy tờ báo, giả vờ nhìn qua mấy lần, bình tĩnh mở miệng: “Đầu tiên, tên phóng viên này chụp tớ quá xấu, tớ bày tỏ kháng nghị; tiếp theo, bức hình này, bức này chính là chụp ở đại học, tớ cũng không có, bọn họ làm sao tìm được nhỉ?”
Cơn giận của Lãnh Thanh Thu trong lời nói đông tây của Tần Vũ Dương rốt cục dâng lên, “Tần Vũ Dương, cậu cũng giỏi lắm, cậu cùng Cố Mặc Hàm có một chân lớn như vậy lại vẫn ở trước mặt tớ giả vờ cùng anh ta không quen biết? Nói như vậy, cậu cùng Thạch Lỗi cũng đã sớm biết?”
Tần Vũ Dương nhìn sắc mặt của Lãnh Thanh Thu, khẽ gật đầu một cái. Sau đó liền nghe thấy tiếng thở gấp của Lãnh Thanh Thu.
“Cậu, còn có Thạch Lỗi thật là có tài giả bộ nha! Tớ thế nhưng một chút cũng không nhìn ra!”
“Tớ tưởng Thạch Lỗi sẽ nói cho cậu biết, sau này tớ mới phát hiện Thạch Lỗi chưa nói, tớ cũng không tiện mở miệng được.” Tần Vũ Dương hấp hối giãy dụa.
“Còn nữa, lúc đó cậu làm sao lại hèn nhát như vậy, để cho người khác cướp lấy người đàn ông thì cứ như vậy để yên! Bình thường sự kiên cường mạnh mẽ của cậu ở trước mặt tớ đã đi đâu hết rồi?” Tư duy của Lãnh Thanh Thu thay đổi tốc độ đến người bình thường không thể so sánh nổi,
Tần Vũ Dương có chút trúng tim đen, “Khi đó không phải vẫn còn là con nhóc sao, cho nên …”
“Con Tiểu Tam kia là ai?”
“Cậu cũng biết đó, Triệu Tịch Vũ.”
Lãnh Thanh Thu vẻ mặt không thể tin, “Không phải chứ, ba người các cậu đang đóng phim truyền hình hả? Đã nhiều năm như vậy lại còn gom góp một đống nữa.”
Tần Vũ Dương nhún vai, “Chuyện này cũng không có cách nào khác, ông trời muốn diệt tớ đấy!”
_____________
Chú thích:
[1'> Nguyên văn cả câu “Khê vân sơ khởi nhật trầm các, sơn vũ dục lai phong mãn lâu” được trích ra từ “Hàm Dương thành Đông Lâu”.
Sờ poi: Chương 50 Đánh Tiểu Tam. Đọc tới đây cũng đã được hơn 1/2 chặng đường rồi. Sau chap này còn tới hơn 8 chap nữa là bắt đầu đến khúc hơi ngược, qua ngược xong cũng sẽ kết thúc truyện. Hết truyện lại tới phiên ngoại, không biết khi nào mới xong đây.^_^
Đánh tiểu tam
Cơ thể của ông Tần dần dần bình phục, Tần Vũ Dương cũng bắt đầu đi làm, rõ ràng, ánh mắt mọi người ở Đằng Đạt nhìn cô cùng với trước kia không giống nhau. Tần Vũ Dương nhíu nhíu mày. Cũng may bát quái là bát quái, công việc là công việc, tất cả mọi người phân biệt rất rõ ràng, không ai lại ngốc đến mức cầm chén cơm của mình đi nói đùa.
Sau khi tan việc, Tần Vũ Dương chạy tới bệnh viện thăm hỏi bố, điều kiện phòng bệnh và thuốc dùng đều là tốt nhất, chuyên gia cùng viện trưởng thường cách một đoạn thời gian sẽ xuất hiện ở trong phòng bệnh hỏi thăm bệnh tình của ông Tần. Ông Tần bà Tần thấy rất kỳ quái, khi nào thì bệnh viện cũng quan tâm như vậy đối với bệnh nhân? Tần Vũ Dương chỉ có thể cười cười có lệ, cô biết rõ nguyên nhân này là vì Cố Mặc Hàm, sinh ở một gia đình hiển hách như vậy, chỉ sợ từ nhỏ đều trải qua cái loại cuộc sống chúng tinh phủng nguyệt [1'> này đi ?
Vào phòng bệnh liền thấy Trình Húc đang cùng bố đang nói chuyện phiếm, tinh thần của ông Tần đã khá rất nhiều, thấy Tần Vũ Dương liền cười nói, “Con gái tới rồi à!”
Trình Húc quay đầu cười với Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương cười chào hỏi: “Anh mới tới !”
Giờ khắc này Tần Vũ Dương vô cùng hoài niệm vẻ mặt mang nụ cười