Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.
Tần cầm khăn ướt lau tay cho cháu, “Bà ngoại, chú đẹp trai nói, lát nữa sẽ cùng đi với cháu đến khu vui chơi.”
” Vì sao cháu lại thích chú ấy hả?” Bà Tần hỏi.
“Bộ dạng chú ấy rất đẹp mà, con thích nhất chú ấy.” Lâm Duệ Trạch nói xong còn cười với Cố Mặc Hàm.
Sau đó, có một cú điện thoại đem bác sĩ Tần gọi đi, Lâm Vân cũng bởi vì chuyện làm ăn nên vội vã tạm biệt con trai rồi rời đi.
Lâm Duệ Trạch nhếch cái miệng nhỏ lập tức muốn khóc lên, trong ánh mắt đã chứa đầy nước mắt, dáng điệu rất đáng thương. Tần Vũ Dương ôm lấy cháu ngoại trai nhỏ: “Lâm Duệ Trạch, không cho phép con khóc nha, nam tử hán không thể rơi nước mắt, lát nữa dì với chú dẫn con đi công viên trò chơi, có được không?”
Cố Mặc Hàm cũng đi tới dụ dỗ Lâm Duệ Trạch: “Duệ Trạch, trò gì cháu thích chơi nhất, lát nữa chú dẫn con đi chơi.”
Lâm Duệ Trạch dần dần phân tán sự chú ý, bắt đầu nói trò chơi mình thích.
Thời buổi này, còn chưa làm bố lại có thể có kiên nhẫn dỗ trẻ con đàn ông như vậy thật sự là hiếm có, Cố Mặc Hàm ở trong lòng hai ông bà già lại tăng thêm một cấp.
**
Tần Vũ Dương vẫy tay với Lâm Duệ Trạch đang chơi vòng xoay ngựa gỗ nói, “Anh xem, cháu ngoại trai của em thật đáng yêu mà!”
Cố Mặc Hàm đi tới ôm eo cô, “Không cần ghen tị với người khác, nếu em thích chúng mình cũng sinh một đứa, đứa nhỏ của chúng ta nhất định sẽ đáng yêu hơn!”
Tần Vũ Dương háy anh một cái, “Nói cái gì đó?”
Cố Mặc Hàm hôn cô một cái, gặp phải Lâm Duệ Trạch đang đi ra, cậu nhóc lớn tiếng hét: “Chú, sao chú hôn trộm dì nhỏ cháu ?”
Một câu nói dẫn tới những người chung quanh nhìn sang, Tần Vũ Dương đỏ mặt đẩy Cố Mặc Hàm ra, Cố Mặc Hàm đường hoàng nói với cậu nhóc: “Chú thích dì nhỏ cháu cho nên mới hôn dì ấy, giống như, cháu thấy thích một cô gái, có phải sẽ nghĩ muốn hôn cô bé ấy không?”
Lâm Duệ Trạch bừng tỉnh hiểu ra gật đầu, “Con mỗi lần trông thấy Diệu Diệu đều muốn hôn cô ấy, nhưng mỗi lần con hôn cô ấy thì cô ấy đều khóc.”
Cố Mặc Hàm cùng Tần Vũ Dương cười ha ha, Lâm Duệ Trạch không rõ nguyên nhân.
Sau đó Cố Mặc Hàm cùng Lâm Duệ Trạch chơi lần lượt tất cả trò chơi trong khu vui chơi, bởi vậy cũng giành được mức độ yêu thích ngày càng cao của Lâm Duệ Trạch, trên cơ bản đối với anh nói gì nghe nấy, xưng hô cũng từ “Chú” biến thành “Dượng nhỏ”, khiến cho Tần Vũ Dương dở khóc dở cười.
Khi màn đêm buông xuống, bọn họ đem Lâm Duệ Trạch đã ngủ đưa về nhà, vợ chồng Lâm Vân tỏ ra cảm ơn sâu sắc.
Trên đường về nhà, Tần Vũ Dương vặn eo bẻ cổ, lười biếng cảm thán: “Chơi với con nít cũng là một việc tốn sức mà, thật mệt chết đi được !”
Trái lại Cố Mặc Hàm, vẫn là một dáng vẻ tinh thần vô cùng phấn chấn, “Hey, anh đây là con rể tương lai, em rể, dượng nhỏ có phải đã rất đạt yêu cầu không ?”
Tần Vũ Dương cười quái dị: “Đúng vậy đúng vậy, anh đã thành công bắt được tâm cả nhà em làm tù binh, Cố thiếu!”
“Vậy còn em? Tâm của em có bị anh bắt làm tù binh hay không?” Cố Mặc Hàm bỗng nhiên đỗ xe sang bên cạnh, vẻ mặt nghiêm chỉnh nhìn cô.
Tần Vũ Dương chợt nhớ mỗi lần khi ở trên giường Cố Mặc Hàm giống như cũng sẽ hỏi cô có yêu hay là không yêu anh, mình rốt cuộc không có trả lời lại, cô một chút cũng không nhớ rõ. Theo thời gian trôi qua, Cố Mặc Hàm đối với chuyện gì đều tràn đầy tự tin thì bắt đầu bối rối, trong mắt toát ra vẻ khẩn trương, Tần Vũ Dương bỗng nhiên cười một tiếng: “Cố Mặc Hàm, từ lúc nào anh đã không hiểu em vậy, trong đầu trong mắt em hoàn toàn đều là anh, mấy năm nay vẫn luôn là như vậy, mặc kệ em có thừa nhận hay không, chưa từng bao giờ thay đổi, em yêu anh, Mặc Hàm.”
“Anh cũng yêu em, Vũ Dương.”
Cố Mặc Hàm rõ ràng thở phào nhẹ nhỏm, cúi xuống hôn Tần Vũ Dương…
Thật lâu sau, anh đỡ cái trán Tần Vũ Dương, “Vũ Dương, em chuyển đến ở cùng anh, có được không?”
Tần Vũ Dương gật đầu đồng ý, cùng anh nhìn nhau cười.
Cứ như vậy Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương bắt đầu trải qua cuộc sống gia đình nhỏ của mình. Sáng sớm hai chiếc xe từ tiểu khu xuất phát cùng lúc, ở cột đèn xanh đèn đỏ thứ hai thì tách ra, một chiếc bên trái, một chiếc bên phải. Tan việc có đôi khi Cố Mặc Hàm sẽ đón Tần Vũ Dương về nhà, mua thức ăn nấu cơm rửa chén quét nhà, bình thường mà lại hạnh phúc.
Hôm nay Cố Mặc Hàm bởi vì xã giao nên rất khuya mới về nhà, ở dưới lầu liền thấy ánh đèn của nhà mình vì mình mà sáng, đêm tối rét lạnh nhưng trong lòng lại ấm áp.
Mới vừa vào cửa hơi thở ấm áp đập vào mặt, sau đó liền thấy Tần Vũ Dương làm tổ ngủ trên ghế sa lon, đèn tường màu da cam tỏa ra ánh sáng ấm áp. Anh hai tay chống lên trên ghế sofa, cúi đầu xuống môi có chút lạnh ở trên môi Tần Vũ Dương trằn trọc, đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm dò tiếp xúc, quét một vòng lại một vòng.
Tần Vũ Dương bị cảm giác ẩm ướt nhột làm cho tỉnh ngủ, cô nhắm mắt lại cảm giác hơi thở khiến cô rất quen thuộc, mỉm cười hé miệng, chìa cái lưỡi đinh hương ra, cùng anh dây dưa.
Cố Mặc Hàm rầu rĩ bật cười: “Tỉnh?”
Tần Vũ Dương đưa tay ôm lấy anh thắt lưng khỏe thon, trên người của anh còn mang theo sự lạnh rét ở bên ngoài cùng mùi hương thuốc