Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2409 lượt.
hông, nếu cần thì đưa tiền…”
“Đưa thì đưa. Cô ta cũng thật thẳng thắn. Thế này thật dễ dàng, việc có tiền cũng không làm được mới là khó.”
Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, anh đã sức cùng lực kiệt, từ tối qua đến giờ anh như con thuyền nhỏ dập dềnh giữa muôn trùng sóng dữ, bị dòng chảy vận mệnh đánh vỡ tan tành, thật sự không còn sức nói chuyện nữa. Trái lại, ông Nhiếp Đông Viễn không hề tức giận, thậm chí còn rất vui mừng. Nhiếp Vũ Thịnh quá nguyên tắc, lại là người cố chấp, cứ dây dưa lần lữa, như thể định độc thân cả đời vậy. Giờ thì tốt rồi, tự nhiên có đứa cháu trai, chỉ là ông không hài lòng về việc Đàm Tĩnh lại là mẹ của nó. Nhưng cháu vẫn là cháu, thằng nhỏ ngoan ngoãn như thế, chẳng trách hôm qua lúc bế nó, ông thấy trái tim mình như tan chảy cả ra.
“Đi nào, đi đón cháu tôi. Luật sư sắp đến rồi, tiền cũng tới ngay thôi. Chúng ta phải bắt cô ta ký cam kết, vĩnh viễn từ bỏ quyền giám hộ và thăm nom…” Ông nhìn sắc mặt con trai, bực bội nói, “Nhìn anh kìa, năm đó bố đã nói cô ta không hợp với anh, anh không chịu tin. Giờ thì tin rồi chứ? Cô ta chỉ cần tiền thôi.”
“Rốt cuộc mẹ cô ấy làm sao mà chết?”
Ông Nhiếp Đông Viễn bực bội: “Sao tôi biết được mẹ cô ta chết thế nào? Không phải bị bệnh tim sao?”
“Cô ấy không tự dưng đối xử với con như thế, nhất định là có nguyên nhân.”
“Anh đúng là si mê đến lú lẫn!” Ông Nhiếp Đông Viễn lắc đầu, “Cô ta chỉ cần tiền của anh, sao anh còn tin lời cô ta?”
“Cô ấy không tự dưng đối xử với con như thế đâu…”
Ông Nhiếp Đông Viễn nổi giận: “Anh thật chẳng nên cơm cháo gì. Sau này đừng gặp cô ta nữa, mọi việc để luật sư đi nói chuyện.
Khi Đàm Tĩnh đến bệnh viện thì vừa qua lượt kiểm tra phòng bệnh, cô bảo Vương Vũ Linh về nhà nghỉ, Vương Vũ Linh hỏi: “Cậu đã hết ốm chưa?”
“Rồi.”
Vương Vũ Linh ở bệnh viện ngủ cũng không được ngon, ngáp một cái rồi đồng ý về ngủ bù. ước khi đi, cô còn hỏi: “Đàm Tĩnh, trưa cậu ăn gì để tớ mua cho?”
“Không cần đâu, tớ xuống nhà ăn là được rồi. Tối cậu cũng đừng đến nữa, mắt thâm quầng rồi đấy. Cửa hàng đã trang trí khá ổn rồi còn gì, cậu về xem Lương Nguyên An có cần giúp gì không. Khai trương sớm một chút, nếu không sớm muộn gì cũng miệng ăn nứi lở.”
“Được rồi.”
Đàm Tĩnh nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hai hôm nữa tớ muốn chuyển viện cho Bình Bình, cậu đừng đến nữa. Có việc gì tớ sẽ gọi.”
“Chuyển viện? Tại sao?”
“Không phẫu thuật được kiểu kia nữa, tớ muốn làm phẫu thuật bình thường, chuyển đến bệnh viện nhỏ sẽ rẻ hơn.”
“Thế… cậu có tiền không?”
Đàm Tĩnh cười, nói: “Sắp có rồi.”
“Cậu vay ai?”
“Đồng nghiệp ở công ty, có nói cậu cũng chẳng biết đâu.”
Vương Vũ Linh nói: “Giám đốc Thịnh đúng không? Vừa nhìn đã biết ngay là người tốt mà. Đàm Tĩnh, cậu ly hôn với Tôn Chí Quân đi, anh ta không hợp với cậu đâu.”
“Cậu đừng lo chuyện đó nữa, tớ sẽ suy nghĩ, mau về nghỉ đi.”
Vương Vũ Linh ngạc nhiên nhìn Đàm Tĩnh, chỉ thấy hôm nay cô quá đỗi bình tĩnh, dường như mọi thứ đều đã được sắp xếp ổn thỏa vậy. Hẳn là bởi vì đã kiếm được tiền phẫu thuật, Đàm Tĩnh trước đây cả ngày mặt ủ mày chau, chẳng phải vì không có tiền trị bệnh cho Tôn Bình đó sao?
Sau khi Vương Vũ Linh đi, Đàm Tĩnh vừa lau mặt cho Tôn Bình vừa nói: “Lát nữa chúng ta chơi một trò chơi nhé?
“Vâng.” Tôn Bình rất vui, “Mẹ con mình chơi trò gì vậy?”
“Nếu lát nữa mẹ trốn đi, con không được khóc. Con biết bác sĩ Nhiếp không?”
Tôn Bình rụt rè gật đầu.
“Lát nữa bác sĩ Nhiếp sẽ đến đón con, chú ấy sẽ đổi phòng, giấu con đi để mẹ đi tìm.”
Tôn Bình lo lắng: “Thế mẹ có tìm được c
“Đương nhiên là mẹ sẽ tìm được. Con là bảo bối của mẹ, sao mẹ lại không tìm được con chứ?”
Tôn Bình cười khì, ôm lấy cổ Đàm Tĩnh: “Vậy mẹ phải nhanh chóng tìm ra con nhé!”
“Được.”
Đàm Tĩnh bế Tôn Bình, hôm một cái lên má con trai: “Con phải ngoan, nghe lời bác sĩ đấy.”
“Vâng.” Tôn Bình gật đầu, “Con sẽ nghe lời…” Nhưng rồi bé nghi hoặc hỏi: “Sao mẹ lại khóc?”
Đàm Tĩnh gạt nước mắt, cười nói: “Mẹ sợ không tìm được con.”
“Không sao, nếu mẹ không tìm được, con sẽ chạy ra để mẹ tìm thấy.”
Nghe tiếng người gõ cửa, Đàm Tĩnh quay lại, liền trông thấy hai người lạ. Họ hỏi: “Vị nào là cô Đàm?”
“Tôi đây.”
“Tôi là luật sư của ông Nhiếp, phiền cô Đàm ra nói chuyện.”
Không thấy Nhiếp Vũ Thịnh tới, Đàm Tĩnh rất ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi gì, lẳng lặng theo hai người đó ra bãi đỗ xe. Trên xe, họ cho cô xem một tập tài liệu pháp luật, điều khoản nhiều vô số, chủ yếu là những quyền lợi cô có được khi từ bỏ con trai.
Lòng rối như tơ vò, cô nói: “Tôi cần có thời gian suy nghĩ.”
“Chúng tôi đã đem tới một triệu tệ tiền mặt.” Luật sư chỉ vali da nặng trịch dưới chân, “Cô chỉ cần ký tên là có thể cầm tiền đi.”
“Tôi cần bàn bạc với chồng tôi… Anh ấy phải đồng ý.”
“Cô Đàm, theo tôi được biết, lúc trước cô không nói với anh Nhiếp như vậy.”
“Tôi đổi ý rồi, điều khoản các anh đưa ra quá phức tạp, tôi phải bàn với chồng mình đã.”
Luật sư có vẻ thất vọng, nhưng anh ta vẫn giữ bình tĩnh, cũng chẳng thuyết phục gì thêm, chỉ hỏi