Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.
ẳng làm gì có lỗi với tôi cả, không cần xin lỗi.”
“Em không muốn cho anh biết nguyên nhân thì anh chỉ có thể nghĩ ngợi lung tung…”
“Trước mặt trẻ con đừng nói những điều đó.” Đàm Tĩnh ôm lấy con, “Buông ra đi!”
Anh buông tay, nhưng vành mắt vẫn đỏ ửng, nhìn cô bằng ánh mắt vô tội, hệt như Bình Bình mỗi khi phải chịu ấm ức vậy. Lòng Đàm Tĩnh vô cùng chua xót, cô lấy cớ bế con quay người đi, không để ý đến anh nữa.
Nhiếp Vũ Thịnh gắng trấn tĩnh lại rồi nói: “Mai anh làm ca sáng, anh sẽ vào phòng phẫu thuật cùng Bình Bình. Nếu thuận lợi thì bốn tiếng là ra được rồi. Em ở ngoài… nếu có bất cứ chuyện gì, có thể gọi cho anh.”
“Ngày mai chồng tôi sẽ đến, tôi thông báo cho anh ấy rồi.” Đàm Tĩnh nói, “Bác sĩ Nhiếp, sau khi phẫu thuật xong tôi sẽ cảm ơn vì mọi việc anh đã làm cho Bình Bình, nhưng tôi không giao quyền giám hộ cho anh đâu.”
Nhiếp Vũ Thịnh lại trầm mặc, một lúc lâu sau, anh nghe thấy giọng mình vừa cay đắng, vừa chua chát: “Anh biết rồi.”
Y tá trưởng trong phòng mổ cảm thấy không khí ca mổ hôm nay của khoa Ngoại Tim mạch thật kỳ quặc. Tính khí của Chủ nhiệm Phương, cả viện này ai cũng biết, kỹ thuật giỏi, yêu cầu cao, mỗi lần ông đích thân cầm dao mổ, cả phòng phẫu thuật cứ như gặp phải đại dịch, chỉ sợ có chỗ nào sơ sót, bị Chủ nhiệm Phương túm được mắng cho một trận thì đến Giám đốc bệnh viện cũng không bênh nổi. Vì thế hôm nay cô phải đích thân giám sát các y tá chuẩn bị trước ca mổ, chờ đến khi bệnh nhân được đưa vào phòng mổ, đèn chụp bật lên, bác sĩ gây mê đã bắt đầu chuẩn bị gây mê, cô chợt cảm thấy không khí càng kỳ quặc hơn nữa.
Những ca phẫu thuật của Chủ nhiệm Phương đa phần là do một ê kíp cố định phối hợp với nhau, bác sĩ gây mê là cộng sự lâu năm, Nhiếp Vũ Thịnh thì vào theo bệnh nhân, thông thường trong các ca mổ của Chủ nhiệm Phương, anh đều là phụ mổ thứ nhất, nhưng hôm nay anh chỉ đứng một bên nhìn bác sĩ gây mê làm việc. Điều đầu tiên khiến y tá trưởng cảm thấy kỳ quặc chính là Nhiếp Vũ Thịnh, hôm nay bác sĩ Nhiếp trông rất lo lắng, từ lúc bước vào tới giờ anh chưa hề ngồi xuốngĐiều này cũng không có gì lạ, Chủ nhiệm Phương còn đứng kia, ngoài bác sĩ gây mê ra, ai dám cả gan ngồi chứ? Nhưng Chủ nhiệm Phương hôm nay cũng không dẫn theo học trò nào khác của mình vào phụ mổ, mà dùng hai bác sĩ có tay nghề giỏi nhất trong khoa làm phụ mổ, y tá trưởng thấy, đối với Tứ chứng Fallot thì đội ngũ bác sĩ hôm nay có vẻ hùng hậu quá.
Tuy đội ngũ hùng hậu nhưng Chủ nhiệm Phương đã làm rất tốt, từ nhát dao đầu tiên phân tách các cơ quan, đến vá tâm thất, cuối cùng là khâu lại các mạch máu, ông đều thực hiện rất chuẩn xác, một loạt các thao tác thuần thục hoàn hảo đến mức có thể quay lại làm tài liệu giảng dạy công khai, đây là kỹ thuật mà ông rèn được sau hàng ch
c năm đứng bàn mổ. Y tá trưởng còn tưởng Chủ nhiệm Phương đang làm mẫu, vì bác sĩ Nhiếp mà ông cưng nhất đang đứng bên cạnh quan sát, tiếc rằng hôm nay tâm trạng bác sĩ Nhiếp không được tốt, từ lúc mở khoang ngực của bệnh nhân, anh không dám nhìn bệnh nhân thêm một lần nào nữa, mà chạy lại phía bác sĩ gây mê đếm tần số máy thở.
Cô y tá trẻ thì thầm với y tá trưởng: “Hôm nay bác sĩ Nhiếp sao thế nhỉ? Chưa ăn sáng nên bị tụt huyết áp à?”
“Tôi có thể vào thăm nó không?”
“Vẫn chưa được.” Anh đáp, không kìm được vẫn dùng giọng an ủi, “Tôi sẽ vào với nó ngay, cô cứ yên tâm.”
Đàm Tĩnh cúi đầu, dù không nhìn nhưng Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết cô đang khóc. Tôn Chí Quân đưa cho cô gói giấy ăn, Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy tâm trạng đầy phức tạp, bèn quay người trở lại phòng hồi sức.
Bác sĩ gây mê vẫn chưa đi, thấy anh vào bèn chào rồi hỏi: “Đứa trẻ này con nhà ai thế?”
Nhiếp Vũ Thịnh khựng lại, hỏi: “Sao thế ạ?”
“Ui trời ơi, tôi làm việc với Chủ nhiệm Phương mười mấy năm rồi, chưa từng thấy ông ấy như hôm nay, cứ như con nhà mình đang nằm trên bàn phẫu thuật vậy.”
Nhiếp Vũ Thịnh thấy lòng chua xót, vội đáp: “Đây là… họ hàng… họ hàng của cháu.”
“Thảo nào! Đúng là chủ nhiệm của các anh coi anh như con đẻ, tôi cứ bảo sao hôm nay anh đứng trong phòng phẫu thuật mà lại không làm gì. À, đúng rồi, chương trình CM ấy rút cục là thế nào đấy? Chủ nhiệm của các anh bất chấp áp lực của viện trưởng kéo về đây, bác bỏ rất nhiều ý kiến của mọi người, thế sao giờ vẫn chưa khởi động vậy?”
Nhiếp Vũ Thịnh thầm nghĩ chuyện này chính là do mình làm lỡ dở. Anh áy náy nói: “Chủ nhiệm đã giao cho cháu rồi, chỉ cần tìm được bệnh nhân thích hợp sẽ lập tức tiến hành ca đầu tiên.”
“Làm tốt là tạo phúc cho dân đấy.” Bác sĩ gây mê nói đùa,” Bao nhiêu bệnh nhân còn đang đỏ mắt chờ kia kìa, anh xem hỗ trợ cho bệnh tim bẩm sinh của chính phủ, hộ khẩu nông thôn có thể được hưởng trợ cấp, bảo hiểm thất nghiệp ở thành phố có thể được hưởng trợ cấp, đây không phải hộ khẩu nông thôn, cũng chẳng phải thất nghiệp ở thành phố, tự nhiên mắc phải căn bệnh nặng như thế này, không có tiền mà chữa, bằng mọi cách phải xoay được hơn mười vạn tệ, còn không biết có bà con họ hà