Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2577 lượt.

tác, dụ dỗ khách hàng, vỗ về cấp dưới đều dễ như trở bàn tay, huống hồ dỗ dành một đứa trẻ. Ông nói chuyện mê mải với Tôn Bình, mãi đến khi y tá bước vào, dặn ông chuẩn bị cho đợt hóa trị hôm nay, hai người mới buộc phải ngừng trò chuyện.
Chiều hôm đó, thư ký riêng của Nhiếp Đông Viễn đi cùng tài xế đưa hai hòm đồ đến bên ngoài phòng bệnh, nói là đã khử trùng rồi, để Đàm Tĩnh yên tâm đưa cho Tôn Bình chơi. Đàm Tĩnh mở ra xem, thấy hai thùng đầy ắp toàn robot biến hình đủ các loại, lớn có, nhỏ có, có cái thậm chí còn có tem hạn chế số lượng, chắc hẳn Nhiếp Đông Viễn đã sai người mua hết tất cả những robot biến hình có thể tìm thấy trên thị trường về. Tôn Bình cả đời chưa bao giờ nhìn thấy nhiều đồ chơi đến thế, vui mừng đến mức không biết phải chơi cái nào. Đàm Tĩnh cũng không ngờ Nhiếp Đông Viễn lại kiên nhẫn như vậy, trò chuyện cả ngày với thằng bé, còn mua một đống đồ chơi nhiều thế này, ông ta càng như vậy, càng khiến cô lo lắng.






Đối với Nhiếp Đông Viễn, quyền giám hộ là một trận chiến vô cùng cấp bách.
Trước khi ký thỏa thuận tặng quyền cổ phần, ông đã đánh tiếng với mấy thành viên giám sát của Hội đồng Quản trị và các cổ đông lớn của công ty. Một cổ đông lớn khác của công ty là Tập đoàn Khánh Sinh lừng danh trên sàn chứng khoán, khi biết thông tin này đã thẳng thắn bày tỏ sự phản đối. Bởi Tập đoàn Đông Viễn đang có kế hoạch hợp tác với Tập đoàn Khánh Sinh mua lại một chu siêu thị bán lẻ. Bất cứ thay đổi nào về quyền cổ phần vào lúc này đều sẽ gây ra những phản ứng nhạy cảm cho người ngoài.
Do đó Nhiếp Đông Viễn phải giải thích riêng qua điện thoại: “Đây là việc gia đình, lần này tôi bệnh, ít nhiều cũng mong con trai có thể kế nghiệp, nên phải nghĩ cách dụ nó về đã. Anh em làm ăn với nhau mấy chục năm rồi, cũng không sợ mọi người chê cười. Mong mọi người hãy tin tôi, tôi tuyệt đối không để sự việc vượt ra ngoài tầm kiểm soát.”
Hiện nay người giám hộ của Tôn Bình vẫn là Đàm Tĩnh, nên theo ý ông Nhiếp Đông Viễn thì tuyệt đối không thể để tên Tôn Bình xuất hiện trong báo cáo tài chính cuối năm của công ty. Nếu không, khi các cổ đông hỏi đến, phải giải thích ra sao? Tôn Bình? Sao không phải là họ Nhiếp? Ông tự tin rằng mình có thể đối phó với Đàm Tĩnh.
Nhiếp Đông Viễn cho luật sư Kiều thời hạn một tuần, ông nói: “Trước mắt chuyện họp cổ đông thương lượng việc thu mua doanh nghiệp, tôi có thể thác bệnh để trì hoãn, nhưng cũng không kéo dài lâu được đâu. Trong năm ngày, ông phải giải quyết xong vụ quyền giám hộ cho tôi, bất kể dùng thủ đoạn nào cũng được.”
Đàm Tĩnh hỏi: “Còn cách nào khác không?”
“Có, nhưng cô sẽ không đồng ý đâu.” Thịnh Phương Đình nói, “Nếu thật sự phải kiện ra tòa đòi quyền giám hộ thì đó là chuyện giữa cô và Nhiếp Vũ Thịnh, cô có cách nào khiến Nhiếp Vũ Thịnh từ bỏ quyền giám hộ không?”
Đàm Tĩnh ngần ngừ giây lát rồi đáp: “Tôi không muốn.”
Thịnh Phương Đỉnh cười, dường như đã đoán trước được Đàm Tĩnh sẽ trả lời như vậy. Anh nói: “Cô nên chuẩn bị tâm lý đi, Nhiếp Đông Viễn làm việc không theo lẽ thường đâu. Cũng may trước đây cô đã biết ông ta là người thế nào rồi, nhưng nếu cô lo cho cảm nhận của Nhiếp Vũ Thịnh, vậy ít liên lạc với anh ta thì hơn.”
Đàm Tĩnh có cảm giác bất an, công ty thông báo quay về làm thủ tục, nhưng cô không dám để Tôn Bình ở lại bệnh viện một mình, mặc dù ngày nào Nhiếp Vũ Thịnh cũng qua, song cô không định nói chuyện này với anh. Cô đành gọi điện nhờ Vương Vũ Linh qua bệnh viện trông Tôn Bình giúp cô, còn mình tranh thủ về công ty một chuyến. Các đồng nghiệp còn trong công ty quả nhiên ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, nhưng Đàm Tĩnh chỉ cắm cúi thu dọn đồ dùng cá nhân, trả lại laptop, đồng nghiệp phòng kỹ thuật đến format ổ cứng. Có một điều làm cô khá bất ngờ là, Thịnh Phương Đình cũng đang thu dọn đồ dùng cá nhân. Điều này làm Đàm Tĩnh vô cùng kinh ngạc, các đồng nghiệp trong phòng đều cắm cúi làm việc, chỉ có Gigi giả vờ đi qua nói nhỏ với cô rất nhanh: “Giám đốc Thịnh từ chức rồi.”
Đàm Tĩnh không ngờ mình làm liên lụy khiến Thịnh Phương Đình phải từ chức, lòng cô cực kỳ áy náy. Thịnh Phương Đình giao thẻ nhân viên và rời công ty gần như cùng lúc với cô, trong thang máy, cô không nhịn được toan nói gì đó, nhưng bị ánh mắt của Thịnh Phương Đình ngăn lại. Đợi đến khi ra ngoài thang máy, Thịnh Phương Đình liền nói: “Đi, tôi đưa cô về bệnh viện.”

“Lên xe đi rồi nói.”
Đàm Tĩnh ngồi vào xe rồi mới nói: “Xin lỗi anh…”
“Không sao, tôi chủ động từ chức mà.” Dường như biết cô đang nghĩ gì, Thịnh Phương Đình vội chuyển chủ đề khác. dặn cô: “Cài dây an toàn vào.”
Đàm Tĩnh không có thói quen thắt dây an toàn, bởi cô rất ít khi ngồi xe riêng, cũng hiếm khi đi taxi. Chờ cô cài dây an toàn xong, Thịnh Phương Đình vừa lái xe rời khỏi bãi đỗ, vừa hỏi “Cô đến công ty làm thủ tục, thế ai ở bệnh viện?”
“Một người bạn của tôi.”
“Vậy được.” Anh liếc đồng hồ tay rồi hỏi: “Có thể dành cho tôi hai giờ không?”
“Sao?”
“Nếu cô không phản đối, tôi muốn đua xe. Có cô ng