Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
c cú điện thoại này, thư ký Hàn cũng ngớ ra hỏi: “Cậu có việc gấp phải đi ngay ư?”
“Đúng vậy.”
“Máy bay của công ty có thể đưa cậu đi, nhưng phải xin phép…”
“Có nhanh hơn bay chuyến bay thông thường không?”
Thư ký Hàn nhanh chóng tra thông tin các chuyến bay, rồi khẳng định: “Nhanh hơn các chuyến bay thường.”
“Thế thì đi làm thủ tục ngay.”
Giọng điệu này của Nhiếp Vũ Thịnh, thư ký Hàn mới nghe lần đầu, ông bất giác buột miệng đáp “vâng”, rồi lập tức làm thủ tục xin phép bay.
Nhiếp Vũ Thịnh đi thẳng ra sân bay, không mang theo bất cứ hành lý gì, trên đường đi anh lần lượt gọi điện cho Thịnh Phương Đình và Phác Ngọc Thành. Gọi cho Phác Ngọc Thành là để thông báo, anh tạm thời có việc gấp phải đi Hồng Kông, sẽ phái một trợ lý đặc biệt đến để hỗ trợ Ban lãnh đạo xử lý nghiệp vụ của công ty. Gọi cho Thịnh Phương Đình là để báo, anh phải vắng mặt vài ngày, nhờ anh ta đến Đông Viễn thay anh trấn giữ.
Thịnh Phương Đình nghe xong không hỏi một câu, lập tức đồng ý ngay.
Trước khi lên máy bay, Nhiếp Vũ Thịnh còn gọi một cuộc cuối cùng cho Đồ Cao Hoa, báo cho ông biết bệnh tình thực tế của bố anh. Đồ Cao Hoa không nói gì, chỉ bảo sẽ giúp anh trông nom Đông Viễn.
Làm xong mấy việc đó, cửa máy bay cũng bắt đầu đóng lại. Máy bay của Tập đoàn Đông Viễn là máy bay thương vụ, không gian trong khoang không lớn, nhưng bài trí rất dễ chịu. Đây là chiếc máy bay Nhiếp Đông Viễn mua sau khi Nhiếp Vũ Thịnh sang Mỹ, anh chưa được ngồi bao giờ. Lòng anh đang nóng như lửa đốt, sau khi lên máy bay, biết có thể sử dụng điện thoại vệ tinh, anh liền gọi điện cho luật sư Khương. Luật sư Khương cho biết ông Nhiếp Đông Viễn đã được đưa vào phòng phẫu thuật, bây giờ vẫn chưa thấy bác sĩ ra. Bây giờ Nhiếp Vũ Thịnh mới sực nhớ ra, Chủ nhiệm Phương từng nhắc đến một người bạn của ông ở Hồng Kông, là một chuyên gia về gan mật. Vì thế, anh lại gọi cho Chủ nhiệm Phương hỏi điện thoại liên lạc của vị bác sĩ tên Mạnh Hứa Thời kia. Đoạn, anh lập tức nhờ luật sư Khương liên lạc với bác sĩ Mạnh. Bác sĩ Mạnh sớm đã ra ngoài làm riêng, tự mở một bệnh viện tư rất lớn. May mà Chủ nhiệm Phương đã có lời nhờ vả trước, nên khi nghe nói có một bệnh nhân họ Nhiếp, ông biết ngay đó là bố của cậu học sinh mà Chủ nhiệm Phương yêu quý nhất. Chẳng cần nói thêm câu nào, ông lập tức đến bệnh viện.
Khi Nhiếp Vũ Thịnh tới Hồng Kông thì ca phẫu thuật đã kết thúc. Cả bác sĩ mổ chính và bác sĩ Mạnh Hứa Thời đều ở đó, bác sĩ Mạnh nói với anh: “Cậu là ngoại khoa, hẳn cũng hiểu xác suất tỉnh lại của người bệnh sau khi mổ tương đối nhỏ, tình trạng bệnh nhân đến mức này, cậu nên chuẩn bị tâm lý đi.”
Giọng Nhiếp Vũ Thịnh đầy chua chat: “Cảm ơn bác Mạnh.”
“Không có gì, thầy cậu cũng vừa gọi đến, dặn đi dặn lại tôi phải chăm sóc cậu cẩn thận.” Mạnh Hứa Thời vỗ vai anh nói, “Bố cậu vẫn đang nằm trong phòng Chăm sóc đặc biệt, cậu có thể vào thăm.”
Từ xa, Nhiếp Vũ Thịnh đã trông thấy mặt bố, gương mặt ông bị phù sau mổ, nên trông hơi béo hơn thường ngày. Ông Nhiếp Đông Viễn nằm bất động, xung quanh là các thiết bị giám sát. Nhiếp Vũ Thịnh làm việc tại bệnh viện, đã ra vào phòng Chăm sóc đặc biệt để cấp cứu cho bệnh nhân không biết bao nhiêu lần, vậy mà giờ đây, tại một thành phố xa lạ, một bệnh viện xa lạ, một phòng bệnh xa lạ, khi đứng giữa các thiết bị quen thuộc, ngửi mùi thuốc khử trùng quen thuộc, anh lại cảm thấy như đang mơ.
Tan cuộc họp, tâm trạng ai nấy đều nặng nề, Nhiếp Vũ Thịnh lần lượt nói chuyện với từng người, nhưng thời gian trò chuyện với mỗi người đều rất ít. Anh giải quyết những việc còn lại trong hai ngày vừa qua, rồi yêu cầu tất cả mọi người trong hai ngày vừa qua, rồi yêu cầu tất cả mọi người trong Ban lãnh đạo chia ra tìm phương án giải quyết, chỉ cần bảo đảm một việc: có thể thanh toán tiền hàng đúng hạn cho các bên cung ứng.
“Tôi đã lấy danh dự của bố tôi ra đảm bảo, nên không thể kéo dài thời hạn, thiếu một đồng cũng không được.”
Không một ai thấy anh non nớt nữa, trong giai đoạn then chốt này, chỉ cần sơ sẩy một b thua cả ván cờ. Bây giờ là lúc bên ngoài đang nghe ngóng, thu thập thông tin về Đông Viễn, càng như vậy thì càng không được để lộ bất cứ khó khăn nào về tài chính.
Cuối cùng, vẫn là Thịnh Phương Đình gợi ý cho anh: “Thử thương lượng lại với ngân hàng lần nữa xem sao, dùng cổ phần của Ban lãnh đạo mà thế chấp. Việc kinh doanh của Đông Viễn khá tốt, phía ngân hàng cũng biết rõ, dùng bất động sản để thế chấp e rằng người ta không chịu, nhưng nếu dùng cổ phần, có lẽ sẽ được.”
“Đã thương lượng rồi, nhưng phía ngân hàng không đồng ý. Hiện nay lãi suất dự trữ bắt buộc cao như vậy, mà số tiền chúng ta cần quá lớn, lại quá gấp nữa, ngân hàng quả thật cũng không còn cách nào cả.”
Thịnh Phương Đình hỏi: “Thế các cổ đông lớn khác thì sao? Họ có nghĩ được cách gì không?”
Câu nói này đã nhắc nhở Nhiếp Vũ Thịnh, anh nói: “Một cổ đông lớn khác của công ty chính là Tập đoàn Khánh Sinh. Chắc có thể thử đàm phán với họ.”
Nhiếp Vũ Thịnh