Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.

heo một túi quần áo thay ra để giặt, trên người vẫn đang mặc bộ đồng phục kiểu túi chìm mà nhà trường phát cho. Vì sợ các bạn nhìn thấy, cô cố tình chọn bốt điện thoại công cộng ở tận phố bên kia. Bà già coi bốt điện thoại đang ngồi gần đó trông quầy báo, mọi người đi qua đi lại bên cạnh cô. Tất cả đều giống như mọi ngày, thế nhưng tất cả lại không giống như mọi ngày. Phía xa là ráng chiều đẹp đẽ, tựa như một tấm lụa đỏ tía, càng làm nổi bật các tòa cao ốc và vầng mặt trời hoàng hôn đỏ rực.
Ráng chiều hôm đó thật là đẹp, cả đời này cô chưa từng được ngắm buổi hoàng hôn nào đẹp hơn thế. Gác điện thoại xuống, tim cô vẫn còn đập thình thịch, bởi vì cô đã đồng ý đi xem phim cùng Nhiếp Vũ Thịnh.
Cô đánh liều giả vờ ốm trốn một buổi tự học để đi xem phim cùng Nhiếp Vũ Thịnh. Hồi đó, ai cũng biết một cậu con trai và một cô con gái đi xem phim riêng với nhau tượng cho cái gì. Cô cứ nơm nớp lo gặp phải người quen, may mà không gặp. Nhiếp Vũ Thịnh đưa cô đi xem một bộ phim cũ của điện ảnh Hồng Kông, hồi đó các rạp chiếu phim làm ăn không được tốt, cả rạp thường chỉ lác đác vài người xem, phần lớn đều là những cặp tình nhân, bởi bóng tối của rạp chiếu phim tiện cho họ ôm ấp tựa kề nhau. Còn cô lại rất nghiêm chỉnh ngồi bên cạnh anh, chăm chú xem phim từ đầu tới cuối, như thể không có Nhiếp Vũ Thịnh ngồi bên cạnh vậy.
Bắt đầu từ khi học cấp hai, các thầy cô giáo đã nhắc đi nhắc lại rằng không được yêu sớm. Đến khi lên cấp ba, trong trường vẫn có người vụng trộm yêu đương, bây giờ cái gọi là yêu, cũng chỉ là hai người lén giáo viên đi xem phim ngoài rạp gì đó mà thôi, như vậy kể như đã xác định quan hệ yêu đương rồi. Cô chỉ là học sinh ngoan, vốn đã quen tuân thủ quy định, cô nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại làm chuyện phá lệ như thế này, vậy mà khi Nhiếp Vũ Thịnh hỏi cô muốn đi xem phim với anh không, cô lại đồng ý ngay.
Lúc bộ phim kết thúc, tên những người tham gia đóng phim bắt đầu hiện lên, đèn vẫn chưa bật, cô đã nhấp nhổm muốn về nhà ngay để khỏi bị mẹ nghi ngờ, bèn lập tức đứng dậy đi về luôn, Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết cô sợ về nhà trễ, liền đứng lên theo cô. Trong rạp chiếu phim rất tối, giữa lúc cô lò dò tìm bậc thang đi ra phía cửa rạp, anh bỗng đưa tay ra, nắm lấy tay cô.
Đó là lần đầu tiên anh nắm tay cô. Trong suốt buổi xem phim, anh thậm chí còn không nói với cô một câu nào, nhưng khi nắm tay cô, anh đột nhiên nói: “Đàm Tĩnh, bốn số cuối điện thoại của anh là 0707, em có hiểu không?”
Cô đáp lí nhí như muỗi kêu: “Là sinh nhật của anh…” Sinh nhật của anh là ngày 7 tháng 7, cùng ngày cùng tháng với sinh nhật của cô nhưng không cùng tuổi, chỉ là cô không dám nghĩ thêm gì khác.
Anh khẽ nói: “Cũng là sinh nhật của em.”
Ca khúc trong phim vẫn đang vang lên, anh nắm tay cô, bước từng bước xuống bậc thang. Lòng bàn tay anh ấm mà khô, khiến tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai tai nóng bừng, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo. Chẳng hiểu sao rạp chiếu phim lại có nhiều bậc thang đến thế, nhưng cũng may mà có nhiều bậc thang đến thế, nếu là đất bằng, không chừng cô đã cắm đầu chạy mất rồi.
Rất nhiều, rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại giây phút anh nắm tay mình, cô vẫn thấy vừa ngọt ngào vừa buồn bã. Ca khúc cuối bộ phim ấy là một bài dân ca nhẹ nhàng, do một nữ ca sĩ hát bằng giọng rất êm tai: “Từng vui vẻ biết bao, tưởng rằng sẽ bên nhau mãi mãi. Vượt qua trăm núi nghìn sông, quay lại đã muộn màng. Từng yêu nhau như thế, tưởng rằng đời này sẽ luôn có người tri kỷ. Không cần biết trước mắt, không rời không xa, hóa ra chỉ có mình em. Dù trời cao đất rộng, cũng không dung nổi khoảng cách giữa hai ta, dù đã nói em không quan tâm, vậy mà vẫn không buông bỏ được. Được tất cả mà phải mất đi một vài thứ, cũng chẳng có gì đáng tiếc. Đánh mất anh, cũng mất luôn dũng khí đối mặt với cô đơn…”
Hồi đó, cô hoàn toàn không nghe hiểu trong phim đang hát gì, cũng không biết rằng ca sĩ thể hiện bài hát đó sau này lại nổi tiếng, còn trở thành Thiên hậu. Càng không ngờ rằng, hóa ra quả thực chỉ có mình cô.






Đàm Tĩnh hạ quyết tâm, ấn liền một mạch số điện thoại của anh, chừng như cô sợ chỉ cần thoáng do dự, thì sẽ không có dũng khí gọi cú điện thoại này nữa.
Di động của Nhiếp Vũ Thịnh đã tắt máy, cô thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng tờ giấy cô đang cầm trên tay có ghi rõ điện thoại phòng làm việc của Nhiếp Vũ Thịnh, đằng nào thì ngay cả di động cũng đã gọi rồi, chi bằng gọi luôn cả máy bàn cho xong.
Là một người lạ nghe điện thoại, thấy cô nói muốn gặp bác sĩ Nhiếp, bèn trả lời rất ngắn: “Chị chờ một chút.” Rồi có nghe thấy phía đầu bên kia nói: “Bác sĩ Nhiếp, gặp anh này.”
Tim cô lại đập dồn, cô giống như tội phạm đang chờ bị tuyên án, chỉ sợ nghe thấy giọng nói của anh.
“Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh.”
Anh hít một hơi thật sâu, cứ tưởng rằng Đàm Tĩnh sau khi xem xong tất cả các rủi ro được liệt kê của ca phẫu thuật sẽ chùn bước, không chấp nhận phương án phẫu thuật, nào ngờ cô lại tiến thêm bước nữa,