Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
ngay. Nhìn thấy anh ta, Vương Vũ Linh vẫn hầm hầm chẳng nói chẳng rằng, chỉ có Đàm Tĩnh cười chào hỏi anh. Lương Nguyên An rụt rè đến bế Bình Bình, Vương Vũ Linh bèn ôm cậu bé quay người ra phía khác, nói: “Bình Bình thích cô Vương bế, không thích người khác bế đâu.”
Tôn Bình ngước cặp mắt đen láy nhìn Lương Nguyên An đang ũ rũ, đột nhiên nói: “Chú Lương bế cơ!”
“Đồ phản bội!” Vương Vũ Linh lầm bầm, nhưng Tôn Bình đã vươn tay về phía Lương Nguyên An, cô đành đưa cậu bé cho Lương Nguyên An. Lương Nguyên An tươi cười công kênh cậu bé lên cổ, khiến Tôn Bình sung sướng cười khanh khách. Vương Vũ Linh can: “Anh điên à, tim Bình Bình không tốt, mau bỏ nó xuống!”
Lương Nguyên An vội vàng dừng lại, rồi ôm Bình Bình vào lòng. Cứ thế, nhờ chuyện của Bình Bình, hai người họ lại nói chuyện với nhau, Vương Vũ Linh không xị mặt ra nữa, cô dắt tay Đàm Tĩnh đi trước.
Đến quán ăn, nghe nói hôm nay Đàm Tĩnh mời, Lương Nguyên An nhất định không chịu, cứ đòi phải để anh mời, Đàm Tĩnh nói: “Tôi có việc làm mới, lương cũng tăng rồi, bữa hôm nay để tôi mời. Cậu còn phải đem roi tạ tội, đợi lần sau đi.”
“Cái gì mà đem roi tạ tội?” Vương Vũ Linh không chịu được lại trợn mắt nhìn Đàm Tĩnh, “Ai cần anh ta đem roi tạ tội?”
“Đem roi tạ tội cháu biết! Hôm trước mẹ chị Mai Mai kể chuyện, cháu cũng nghe thấy! Là vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, có một vị tướng quân tên là Liêm Pha, ông ta không phục chức quan của Lạn Tương Như to hơn mình, nên thường hay gây khó dễ cho Lạn Tương Như, nhưng Lạn Tương Như không bao giờ chấp nhặt ông ta, còn nói với người khác, quân địch không dám tấn công nước ta, vì có tôi và tướng quân Liêm Pha, nếu như tôi và tướng quân Liêm Pha mâu thuẫn với nhau, hẳn kẻ thù sẽ thừa cơ đến đánh chúng ta, bởi thế lúc nào tôi cũng nhường nhịn tướng quân Liêm Pha. Tướng quân Liêm Pha nghe thấy Lạn Tương Như nói như vậy, tự lấy làm xấu hổ, bèn cởi trần, mang roi đến xin lỗi Lạn Tương Như, đây chính là đem roi tạ tội.” Tôn Bình rành rọt kể liền một mạch hết cả câu chuyện, ngữ khí hùng hồn, sinh động, khiến cả ba người lớn ngồi ngây ra. Thấy ba người lớn đều nhìn mình, Tôn Bình chột dạ, vội níu tay áo Đàm Tĩnh, lo lắng hỏi: “Mẹ ơi, con kể không đúng ạ?”
“Không có, không có!” Đàm Tĩnh rất vui, vội vàng ôm lấy con trai, “Con kể hay lắm! Mẹ nghe say sưa quá đấy thôi! Bình Bình thật là giỏi!”
“Đúng thế!” Vương Vũ Linh cũng cười nói: “Cô cũng nghe say sưa quá, mấy cái tên đọc đau cả mồm thế, mà thằng bé nhớ được hết cả, thật khó quá, cô thì chẳng biết tích Đem roi tạ tội đó là ai tạ tội ai, chỉ biết từ đó mà thôi. Này, Bình Bình, sau này con nhất định phải thi đỗ trạng nguyên đấy!”
Tôn Bình vui vẻ cười tít mắt: “Mẹ nói đã được tăng lương rồi, sắp có tiền chữa bệnh cho con, đợi con khỏi bệnh là có thể đi học.”
“Đúng rồi!” Vương Vũ Linh chợt nhớ ra, “Còn chưa hỏi cậu đấy, rốt cuộc cậu chuyển công việc gì vậy?”
Đàm Tĩnh bèn kể kết đầu đuôi câu chuyện đi phỏng vấn cho Vương Vũ Linh nghe, Vương Vũ Linh nghe xong liền nhảy dựng lên: “Òa, Đàm Tĩnh, cậu giỏi quá đi mất!” Khi biết Quản lý gây khó dễ cho Đàm Tĩnh, không chịu cho cô đổi ca, Vương Vũ Linh lại tức điên lên: “Loại người tiểu nhân này, đấy là cậu còn viết bản tường trình hộ hắn nữa đấy! Đúng là lấy oán trả ơn!”
“Công việc này của tớ cũng may mà nhờ có hai bản tường trình bằng tiếng Anh đó, nhờ có cả cậu nữa.” Đàm Tĩnh đưa thực đơn cho Vương Vũ Linh, cười hì hì nói: “Này, gọi món đi, chúng ta ăn một bữa thật đã vào.”
Ăn cơm xong, Tôn Bình kéo vạt áo Đàm Tĩnh, thì thầm nói: “Mẹ ơi, con muốn ra vườn hoa chơi.” Đàm Tĩnh chưa kịp nói gì, Lương Nguyên An đã đáp ngay: “Đi, chú Lương đưa cháu đi!”
Tôn Bình vỗ tay hoan hô, Đàm Tĩnh nhìn Lương Nguyên An bế cậu bé đi về phía vườn hoa bên góc đường, mà không khỏi xót xa. Vương vũ Linh cười nói: “Xem ra hai chú cháu nhà này có duyên ra phết.”
Đàm Tĩnh khuyên nhủ: “Những người thích trẻ con thì không thể là người xấu được. Thực ra con người Lương Nguyên An rất tốt, cậu đừng suốt ngày cãi nhau với anh ấy nữa.”
Vườn hoa có nhiều dụng cụ tập thể thao miễn phí, Tôn Bình không được hoạt động mạnh nên Lương Nguyên An đặt cậu bé lên băng ghế dài, còn mình nhảy lên mấy thiết bị kia, tập cho cậu bé xem, làm Tôn Bình cười như nắc nẻ, vỗ tay hoan hô ầm ĩ. Đàm Tĩnh và Vương Vũ Linh cũng ngồi xuống nói chuyện, Vương Vũ Linh dường như có rất nhiều điều phiền muộn, cô dốc lòng tâm sự hết cho Đàm Tĩnh nghe. Chủ yếu vẫn là lo lắng chuyện tiền nong, cô thích một cửa hàng ở ngay bên ngoài một khu chung cư rất lớn, người qua kẻ lại đông đúc, hơn nữa cả khu chung cư đó vẫn chưa có tiệm bánh ga tô nào, về lý mà nói, mở cửa hàng ở đó thì quá phù hợp, nhưng nếu đem hết số tiền mà họ có để trả tiền thuê nhà, thì không còn tiền mua lò nướng nữa, không có lò nướng làm sao mở cửa hàng được? Cửa hàng tốt không thuê được, chuyện mở cửa hàng cũng trở nên xa vời. Cô và Lương Nguyên An đều đã nghỉ việc, tiền thuê nhà, tiền điện nước, rồi tiền ăn hằng ngày, cái nào