Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2375 lượt.
ngồi phịch xuống bên bàn, không nói câu nà
“Hối hận rồi à? Chồng cô là vậy đấy, ai bảo cô lấy tôi!” Tôn Chí Quân lại đom một bát cơm nữa, rồi đổ tất cả chỗ thức ăn còn lại vào bát, trộn hết lên ăn tiếp: “Bây giờ cô đi tìm thằng họ Nhiếp đó vẫn còn chưa muộn đâu.”
“Tôi không còn gì với Nhiếp Vũ Thịnh cả, sao lúc nào anh cũng nhắc đến anh ta thế?”
“Ngày nào cô cũng tơ tưởng đến nó, lại không cho phép nhắc đến nó à?”
“Ai ngày nào cũng mơ tưởng đến anh ta?”
“Ồ, còn chối à? Cô có chối tôi cũng biết cô ngày nào cũng tơ tưởng đến nó. Hay cô tìm nó đòi hai vạn tệ, trả nợ cho tôi đi, tôi đảm bảo sau này sẽ không nhắc đến nó trước mặt cô nữa.”
Đàm Tĩnh nói: “Tôi không thể đi tìm Nhiếp Vũ Thịnh đòi tiền được.”
“Đương nhiên là cô không thể đi rồi, sao cô không xem lại xem bây giờ mình ra sao, thằng họ Nhiếp đó còn thích được cô không?”
Đàm Tĩnh đứng lên, mệt mỏi im lặng đi vào phòng ngủ, lại nghe thấy Tôn Chí Quân cười nhạt sau lưng: “Cô không đi, tôi đi.”
Đàm Tĩnh quay phắt lại, trừng mắt nhìn anh ta: “Anh muốn làm gì?”
“Cũng chẳng làm gì cả, thằng họ Nhiếp đó đầy tiền, theo nó đòi hai vạn tệ tiêu, chắc đơn giản thôi đúng không?”
“Anh dựa vào cái gì mà đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh?”
“Không liên quan đến cô.”
Cuối cùng, Đàm Tĩnh cúi đầu nói: “Xin anh đấy.”
“Xin tôi à? Để tôi suy nghĩ đã. Nhưng mà sợ không trả được, cũng chẳng còn cách nào.”
Đàm Tĩnh nhẫn nhịn: “Chuyện nợ nần, để tôi tìm cách.”
“Được, tôi chờ tin của cô đấy. Không cần biết cô có tìm thằng họ Nhiếp đó hay không, chỉ cần cô đưa cho tôi hai vạn trả nợ, tôi đảm bảo sẽ không làm chuyện gì khiến cô không vui nữa.”
Sau khi trở vào phòng ngủ, Đàm Tĩnh nhìn Bình Bình đang ngủ say, không khỏi thở dài. Cô không biết những lời Tôn Chí Quân nói là thật hay giả, nhưng chuyện anh ta nợ tiền người ta cũng không phải lần đầu. Lúc đầu, cô còn trả nợ hộ anh ta mấy lần, nhưng về sau, biết đó là một cái thùng không đáy, nên cô không chịu đưa tiền cho anh ta cất nữa. Thế nhưng bây giờ dường như anh ta càng ngày càngằng chân lân đằng đầu, thậm chí bắt đầu dùng Nhiếp Vũ Thịnh để uy hiếp cô.
Dù sao cô cũng quyết không mở mồm đòi tiền Nhiếp Vũ Thịnh thêm lần nữa. Cô đã không còn tư cách gì để đòi tiền anh nữa rồi.
Hai vạn... Cô đi đâu kiếm hai vạn bây giờ... Tuy trong sổ tiết kiệm cũng có chừng ấy, nhưng đó là tiền để dành phẫu thuật cho Bình Bình, sao cô có thể lấy số tiền đó đem lấp vào cái thùng không đáy này chứ?
Trong mâu thuẫn và lo lắng, Đàm Tĩnh chìm vào giấc ngủ.
Thứ Bảy, Nhiếp Vũ Thịnh trực đêm, đằng nào cũng không thể ngủ trong phòng trực nên anh mang theo máy tính xách tay để tra tài liệu. Bệnh viện đương nhiên không có wifi nhưng anh đã mua một chiếc thẻ Internet, như vậy cũng đủ dùng. Hồi đầu, mấy cô y tá còn tưởng anh lén lút chơi game, sau này mới phát hiện ra anh toàn xem tài liệu bằng tiếng Anh, MSN ở góc dưới bên phải thường xuyên nhấp nháy, bởi rất nhiều bạn của Nhiếp Vũ Thịnh đều đang du học ở Mỹ, do lệch múi giờ nên khi anh trực đêm thì bên kia lại đúng vào ban ngày, vì thế họ cũng thường hay thảo luận một số vấn đề qua MSN, về cơ bản những đều họ nói đều liên quan đến chuyên môn.
Tối hôm nay không có ca phẫu thuật nào, anh được yên tĩnh cho đến tận tảng sáng, thật là hiếm có. Nhiếp Vũ Thịnh đi pha cho mình một ly cà phê đặc, nhân tiện đứng lên vận động chân tay. Cả hành lang tỉnh lặng như tờ, mấy cô y tá trực vẫn đang gà gật, đưa tay lên che miệng ngáp. Đúng lúc này, chuông điện thoại nội bộ reo lên, điện thoại vào lúc này thường là cuộc gọi khẩn cấp, quả nhiên, y tá vừa nghe trợn tròn mắt, vội cúp điện thoại chạy thẳng đến phòng trực.
Nhiếp Vũ Thịnh đoán chắc lại có ca cấp cứu, quả nhiên anh nghe mấy cô y tá thở không ra hơi gọi: “Bác sĩ Nghiệp, có một bệnh nhân bị tai nạn, gãy xương sườn, có lẽ bị thương cả vào phổi, 120 đưa ngay đến đây bây giờ! 15 phút nữa đến phòng Cấp cứu”.
“Bác sĩ nào đi cùng xe?”
“Là bác sĩ Mã ở phòng Cấp cứu”
“Con vừa trực đêm xong.”
“Biết tại sao ngày xưa bố phản đối cho con chọn nghề này không? Quá vất vả, bây giờ trẻ còn chịu được, mai già rồi lại khổ ra”.
Nhiếp Vũ Thịnh cúi gằm mặt không nói gì, Ông Nhiếp Đông Viễn nhìn thấy môi anh tái nhợt, vẻ mặt phờ phạc, biết rằng thể chất của con trai là như thế, vừa kén ăn vừa thiếu máu, bây giờ mới thức trắng đêm, không chừng lại vừa có ca phẫu thuật, chắc chắn lúc này anh đang rất mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, dù ông có nói cả vạn câu nữa, anh cũng không để vào tai. Vừa tức vừa thương con, ông không nén được tiếng thở dài.
Làm xong mấy xét nghiệm thường quy thì Phó giám đốc phụ trách hành chính của bệnh viện đến. Phó giám đốc là người quen cũ của ông Nhiếp Đông Viễn, bèn cười hì hì chào hỏi ông, rồi tự mình xem các kết quả xét nghiệm: “Huyết áp cao, mỡ máu cao, gan nhiễm mỡ... Tổng giám đốc Nhiếp à... phải khống chế chuyện ăn uống thôi! Ấy, Tiểu Nhiếp đến chưa?”
“Nó đến lâu rồi!” Ông Nhiếp Đông Viễn vừa nói vừa quay đầu lại gọ