Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.

cũng bán rồi… trong nhà không còn thứ gì đáng tiền cả… tôi cũng chẳng còn người bạn nào có thể vay tiền cả…”
“Vậy thì cứ nhập viện trước, cô đi nộp tiền đặt cọc đi. Nhưng khi dùng hết tiền, bệnh viện sẽ dừng thuốc, cô nên nghĩ cho kỹ.”
Cô đột nhiên ngẩng lên nhìn anh, trong mấy giây đó, anh gần như muốn ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn vào mắt cô. Trong mắt cô ấm áp như cầu khẩn, bi thương, còn cả nỗi đau đớn sâu sắc đến gần như tuyệt vọng mà anh không muốn thấy. Cô giống như con dã thú bị ép tới đường cùng, ngay chút sức lực cuối cùng để giãy giụa cũng không còn nữa. Môi cô mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, đúng lúc ấy, điện thoại của anh đổ chuông.
Gần như một loại bản năng, anh vội chộp lấy điện thoại, vừa hay có thể nhân cơ hội này tránh khỏi đôi mắt khiến người ta nhói lòng của Đàm Tĩnh.
Là Thư Cầm gọi: “Anh ăn tối chưa?”
“Anh có ca cấp cứu, chắc phải mổ.”
“Dù thế cũng phải ăn chứ. Bác sĩ Nhiếp, em có thể đến đưa cơm, giao hàng toàn quốc đó.”
Anh hơi lúng túng, đôi khi Thư Cầm rất thích đùa, nhưng không biết vì sao hôm nay anh lại không muốn nhận điện của cô, đặc biệt là lúc này. Anh bất giác đưa mắt nhìn sang Đàm Tĩnh rồi nói: “Em đợi một chút, lát anh gọi lại sao.”
“Không tiện nói chuyện à? Vậy em nói anh nghe cũng được. Bánh chẻo rau cần được không? Em sẽ mua thịt về làm nhân bánh, ngon hơn mua ngoài nhiều, với cả bánh chẻo đưa đến viện, nếu nguội anh có thể cho vào lò vi sóng hâm lại rồi ăn.”
“Thế nào cũng được.” Anh mở cửa đi ra ngoài nói với Thư Cầm. “Anh đang nói chuyện với người nhà bệnh nhân, không có việc gì thì anh ngắt máy trước đây.”
“Cũng được, vậy em đi siêu thị mua đồ. Tạm biệt anh!”
“Chào em.”
Anh ngắt máy, định thần, quay người lại, vừa đúng lúc thấy Đàm Tĩnh đi ra, sắc mặt cô vẫn tái nhợt như vậy, nhưng giọng nói không còn run nữa. Dường như vừa hạ một quyết tâm lớn, cô rất bình tĩnh nói với anh: “Cảm ơn anh, bác sĩ Nhiếp, tôi sẽ đi gom tiền ngay, phiền anh làm thủ tục nhập viện trước giúp tôi.”
Rồi không đợi anh nói gì, cô quay người đi ra ngoài hành lang, bóng cô đổ một đường dài thật dài dưới ánh sáng của những ngọn đèn sáng cả ngày lẫn đêm. Anh nhìn theo bóng lưng cô, hiu quạnh tựa ngọn cỏ dại trong làn gió thu, mỏng manh đến mức cảm giác chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể vỡ vụn.
Kỳ thực, khi đi ra Đàm Tĩnh không hề có bất cứ cách nào để xoay tiền. Cô ngồi lại một lúc trong vườn hoa bệnh viện, nhưng có rất nhiều người đi qua đi lại, khiến cô không thể bình tĩnh được. Cô điểm lại hết một lượt tất cả người thân và bạn bè. Người thân… Từ khi mẹ qua đời, người bạn thân nhất của cô là Vương Vũ Linh, mà cửa hàng bánh ngọt sắp khai trương đã ngốn hết sạch tiền tiết kiệm của cô ấy và Lương Nguyên An. Vừa rồi, suýt nữa cô đã thốt ra một câu đáng sợ, chỉ một chút nữa thôi, nếu Nhiếp Vũ Thịnh không có điện thoại. Khi anh nhận điện, cô thầm cảm thấy may mắn, những đau khổ trong cuộc đời đã khiến cô trở nên ù lì chậm chạp, nhưng cô vẫn đoán được ai vừa gọi tới, là bạn gái của bác sĩ Nhiếp, người phụ nữ mà cô y tá nói là rất xinh đẹp, người đã phỏng vấn cô vào công ty, Giám đốc Thư. Khi nhận điện, Nhiếp Vũ Thịnh thay đổi hẳn nét mặt, cô nghĩ, chắc vì anh rất để tâm đến Giám đốc Thư.
Cô ấy và Nhiếp Vũ Thịnh mới thực sự xứng đôi, mọi cử chỉ hành động đều là người cùng đi trên một con đường, chứ không như cô và Nhiếp Vũ Thịnh, đã cách nhau trăm sông nghìn núi rồi. Có lẽ đời này kiế này, cô không nên có bất cứ liên quan gì đến anh nữa.






Cát bụi lại trở về cát bụt, việc gì mình đã làm thì mình phải chịu trách nhiệm. Cô chống tay lên trán, ngay cả sức để thở dài cũng không còn nữa, giờ cô nên làm gì đây?
Cuối cùng cô lấy điện thoại ra gọi cho Thịnh Phương Đình. Lúc này chắc anh đã truyền dịch xong, thông thường, anh nhất định sẽ nhân lúc này mà check mail một lúc, tiện thể xem tin tức luôn.
Quả nhiên nhận được điện của cô, anh nói: “Tôi rảnh, cô qua đi.”
Thấy Đàm Tĩnh có việc muốn nói, anh hơi ngạc nhiên, vì cô đã xin nghỉ để đưa con đi chơi. Vậy mà giờ cô lại gọi điện bảo có việc cần nói với anh, ngữ khí không chỉ lo lắng mà còn đượm phần mệt mỏi. Anh nhớ hôm qua lúc về cô vẫn rất vui vẻ, không biết đã xảy ra chuyện gì mà chưa đến hai mươi tư tiếng cô đã thành ra thế này.
Khi nhìn thấy Đàm Tĩnh, anh hơi giật mình. Trong điện thoại cô có vẻ mệt mỏi, nhưng giờ nhìn cô như biến thành một người khác vậy. Dáng đi của cô hơi khập khiễng, lúc này anh mới nhận ra chân cô bị thương, nhìn lớp băng bên ngoài, có lẽ vết thương rất lớn. Ánh mắt anh chuyển từ chân lên gương mặt cô, chắc chắn cô đã khóc, đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Anh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi sợ tôi không trả được.” Đây là sự thật, sau thời gian thử việc liệu cô có được ở lại công ty không vẫn là dấu hỏi lớn. Với mức lương hiện giờ, để trả ba vạn tệ cô cũng phải không ăn không uống gần một năm. Huống hồ bệnh của Tôn Bình giống như cái hang không đáy, cô làm sao dành dụm được tiền cơ chứ?
Nợ Tôn Chí Quân là bất đ


The Soda Pop