Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.
mực trong túi ra, cẩn thận viết lại từng nét trong cái tên La-tinh kia.
Mỗi khi bị ấm ức anh vẫn mím môi lại như đứa trẻ, hai bên khoé miệng hơi cong, nhìn giống như một đĩnh vàng nhỏ cong cong hai bên mép vậy. Đàm Tĩnh đứng từ xa nhìn anh, vừa rồi có đông người, cô cố tình không nhìn anh, nhưng giờ chỉ còn một mình anh, có muốn tránh cũng không tránh được. Đầu ngón cái của anh bị dính chút mực đen, viết xong, anh vội tìm giấy lau đi nhưng không tìm thấy, liền vào phòng vệ sinh rửa tay, nước chảy rào rào. Khi ra ngoài anh đã vẩy nước rồi, nhưng đầu ngón tay vẫn còn ướt, đành kẹp sổ ghi chép vào cánh tay.
Ngoài hành lang có người hỏi: “Nhiếp Vũ Thịnh đâu? Mau, Chủ nhiệm tìm anh ấy.”
Anh nhanh chóng đi ra, đã ba chục tuổi đầu, vậy mà bước vẫn sải dài, nhanh nhẹn như chàng trai mười bảyười tám, không có cảm giác gấp gáp chỉ thấy rất trẻ con. Đàm Tĩnh thấy chua xót. Chia tay rồi gặp lại, nhưng chưa lần gặp mặt nào lại có ấn tượng như sáng nay, Nhiếp Vũ Thịnh của buổi sáng hôm nay hệt như Nhiếp Vũ Thịnh của mười năm về trước vậy, vẫn là cậu thiếu niên bề ngoài trầm mặc nhưng sâu bên trong lại rất nổi loạn.
Phòng bệnh đã yên tĩnh lại nhưng lòng dạ Đàm Tĩnh vẫn rối bời, cô ngồi xuống, nhìn Tôn Bình đang nằm trên giường, thấy con hít thở rất khó khăn, ngực phập phồng lên xuống, cặp môi tím tái. Đàm Tĩnh cảm thấy mình như một ngọn cây trong bão, cơn bão tố của số mệnh đã quăng quật giày vò cô quá lâu, quá lâu rồi, cô sắp không trụ nổi nữa.
Dù chín giờ phải họp, nhưng sau khi kiểm tra phòng bệnh xong. Chủ nhiệm Phương vẫn dành nửa tiếng quý báu mắng Nhiếp Vũ Thịnh trong văn phòng. Mọi người đi qua văn phòng của ông đều rón rén nhẹ nhàng, chỉ sợ lại gây ra tiếng động khiến Chủ nhiệm Phương nổi giận. Mấy vị tiến sĩ ở bên ngoài đều thở cũng không dám thở mạnh, cắm cúi viết bệnh án, ngay cả y tá trưởng bình thường nhiều lời là vậy mà lúc này miệng cũng như dán băng dính, chẳng nói tiếng nào.
“Tiểu Mẫn, cậu so sánh như thế không đúng rồi. Nếu lão yêu là Phong Thanh Dương, thì Lệnh Hồ Xung nên là Đồng đại sư huynh chứ! Cậu xem anh Đồng điềm đạm lễ độ, rất giống Lệnh Hồ Xung. Còn Nhiếp Vũ Thịnh hấp dẫn phụ nữ thế này, nói thế nào cũng là Dương Quá[3'>, không phải Lệnh Hồ Xung!”
[3'> Nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp Thần điêu hiệp lữ của nhà văn Kim Dung, nổi tiếng đẹp trai, chung tình.
“Chẳng lẽ Lệnh Hồ Xung không hấp dẫn phụ nữ ư? Sao Nhậm Doanh Doanh lại sống chết theo anh ta chứ? Hơn nữa sao Nhiếp Vũ Thịnh lại có thể là Dương Quá được? Nếu cậu ta là Dương Quá, không phải chúng ta thành môn hạ của phái Toàn Chân sao? Tôi không muốn cùng một giuộc với bọn đạo thối đó…”
“Sao Dương Quá lại là môn hạ Toàn Chân? Dương Quá là người của phái Cổ Mộ mới đúng. Nhưng Cổ M cũng không tốt lành gì… toàn những phụ nữ tâm lý biến thái…”
Mấy người mồm năm miệng mười bàn tán cười đùa. Tiến sĩ y học lâm sàng khổ, tiến sĩ y học lâm sàng dưới trướng Chủ nhiệm Phương còn khổ hơn. Những thầy hướng dẫn khác có lẽ còn có thể mắt nhắm mắt mở, tặng quà, lôi kéo quan hệ là được. Nhưng với Chủ nhiệm Phương thì không đủ giỏi đừng hòng tốt nghiệp. Bài tập căng thẳng, ca mổ lại nhiều, vì thế các tiến sĩ đều phải tự tìm niềm vui trong nỗi khổ. Bình thường chỉ cần nghe họ nói linh tinh một lúc, Nhiếp Vũ Thịnh sẽ thấy nhẹ nhõm hẳn đi, nhưng hôm nay anh thật sự rất buồn. Chủ nhiệm Phương nói rất đúng, gần đây anh suốt ngày ngẩn ngơ suy nghĩ những gì không biết nữa, phạm lỗi liên tục, cứ thế này thật sự có nguy cơ gây đại hoạ chứ chẳng chơi.
Thấy anh thất thần, Tiểu Mẫn thông cảm nói: “Nhiếp sư huynh, anh bị lão yêu mắng đên ngớ ngẩn thật rồi…”
“Tiểu Nhiếp đang phiền lòng vì chuyện gia đình.” Anh Đồng ngắt lời Tiểu Mẫn, còn nháy mắt một cái, “Cậu cũng đừng lo lắng, hai chủ nhiệm khoa Gan và khoa U bướu hôm đó cùng đến tìm lão yêu, tôi nghe thấy. Bệnh tình của bác trai thật ra rất khả quan, kiên trì điều trị, mấy năm không thành vấn đề đâu.”
“Cảm ơn anh.” Cuối cùng Nhiếp Vũ Thịnh cười méo xẹo, “Cảm ơn mọi người, gần đây quả thực tôi lú lẫn quá!”
“Có ai gặp chuyện này mà không lo lắng chứ.”Anh Đồng vỗ vai anh, “Tôi đổi cho cậu ca trực đêm ngày mai, cậu làm ca sáng cho tôi, gần đây cậu mệt quá rồi, cần phải nghỉ ngơi.”
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn gì chứ? Ca mổ tuần trước suýt nữa tôi cắt nhầm mạch máu, may mà cậu nhanh tay ngăn lại, nếu không lão yêu sẽ phanh thây tôi mất. Đại ân đại đức đó tôi chỉ đổi cho cậu một ca sáng, thế là quá hời rồi.”
Hôm nay Nhiếp Vũ Thịnh vẫn còn ca mổ, anh ăn trưa một mình ở nhà ăn, lại gặp Vương Vũ Linh đến mua cơm. Đây là nhà ăn bệnh viện, mua ở đây phải quẹt thẻ nội bộ, xem ra cô đã đến nhầm. Vương Vũ Linh xếp hàng cả nửa ngày trời mới biết mình nhầm, đang định đi thì Nhiếp Vũ Thịnh đứng dậy mua giúp cô hai suất.
“Một suất trứng sốt cà chua.” Anh nói với người bên trong cửa sổ rồi quay sang hỏi Vương Vũ Linh, “Cô ăn gì?”
“Thịt xào rau cần.”
“Một suất thịt xào rau cần nữa.”
Vương Vũ Linh cho suất cơm trứng x