Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.
iếc xe rất nhanh lao vút đi, nhưng trước khi đến cửa ra, lại đột ngột phanh “két” một tiếng. Giữa đêm, tiếng bánh xe ma sát với nền đất vô cùng chói tai khiến anh bảo vệ đang ngủ gật sực tỉnh giấc, nhìn thấy người trong xe, anh ta liền mở cửa chào: “Bác sĩ Nhiếp lại tăng ca đấy à?” Vừa nói anh ta vừa kéo thanh chắn lên. Thế nhưng Nhiếp Vũ Thịnh trước nay luôn lịch sự với mọi người lại không hề nói nửa lời cảm ơn, khi thanh chắn được kéo lên hẳn, chiếc xe liền lao đi như tên bắn, biến mất trong màn đêm.
Anh bảo vệ gãi gãi đầu, định nằm xuống ngủ tiếp thì thấy trong bãi đỗ có một người đứng bất động. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh bảo vệ chỉ nhìn ra đó là phụ nữ, vì hình như người đó mặc váy. Chắc là một bác sĩ tăng ca… Anh bảo vệ ngáp dài một cái, tối nay quả là quá nhiều ca cấp cứu.
Đàm Tĩnh đứng ở đó một lúc, khi Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đi, anh không hề nhìn cô lấy một cái, nên cô vô cùng lo lắng. Thật ra bấy nhiêu năm rồi mà anh không hề thay đổi, mỗi khi anh tuyệt vọng, cô vẫn có thể nhận ra được. Cô rất lo Nhiếp Vũ Thịnh xảy ra chuyện, thâm chí còn muốn gọi cho anh, nhưng khi lấy điện thoại ra ấn số của anh, cô lại do dự.
Cô còn tư cách gì đển gọi cho anh đây? Đến nụ hôn không thể kiềm chế kia cũng bị anh cho rằng có dụng tâm khác. Vậy thì cứ để nghĩ như thế đi, Đàm Tĩnh của quá khứ đã chết rồi, cô không muốn tạo cho mình chút hy vọng nào nữa.
Vì bị sốt nên y tá không cho cô về phòng bệnh, đứng ở bãi đỗ xe cũng không phải cách, cuối cùng cô quyết định về nhà. Cô cần phải ngủ, mấy ngày nay ở bệnh viện cô đều không được ngon giấc, giờ bị ốm lại càng thêm mệt mỏi.
Cũng may còn có xe buýt chạy suốt đêm, có điều khi đổi tuyến hơi phiền một chút. Khi cô về đến bên ngoài khu nhà mình thì đã là hai giờ sáng. Quán ăn hai bên đường đã dọn hàng cả, chỉ còn quán Internet vẫn mở cửa, ánh đèn từ bên trong hắt ra mặt đường, khi Đàm Tĩnh đi ngang qua, chỉ có mình bóng cô đơn độc.
Cửa sắt của khu nhà đã khóa, nhưng những người về muộn đều có cách, cô quấn một góc váy vào hông định trèo lên. Vừa mới bám vào lan can sắt, giẫm chân lên ô đầu tiên thì cánh tay cô bị người ta tóm lấy, khiến cô suýt nữa hét lên. Quay lại nhìn, cô trông thấy Nhiếp Vũ Thịnh sắc mặt sa sầm, anh hỏi: “Cô định trèo qua?”
Tại sao anh lại ở đây? Xe của anh dừng ở cách đó không xa, có lẽ anh đã ở đây từ lâu mà cô không để ý.
“Lên xe.” Anh kéo cô về phía chiếc xe, cô loạng choạng theo sau. Đến gần xe cô mới thấy cạnh xe toàn đầu lọc thuốc lá, ít nhất cũng hơn chục cái. Có điều Nhiếp Vũ Thịnh chưa bao giờ hút thuốc, có lẽ anh vừa khéo đỗ xe ở đây thôi.
Cuối cùng cô giằng ra khỏi tay anh: “Nhiếp Vũ Thịnh, anh tha cho tôi đi…”
Anh dừng lại, nhưng tay vẫn không buông, giọng điệu lạnh lùng mà châm biếm: “Bảy năm trước cô không tha cho tôi, tại sao bây giờ tôi lại phải tha cho cô?”
Nhiếp Vũ Thịnh hiện giờ không chỉ tàn nhẫn mà còn mừng giận thất thường. Cô vừa mệt vừa buồn ngủ, không thể chống lại được sức mạnh của anh, anh đẩy cô vào ghế sau, động tác rất thô bạo. Đàm Tĩnh cảm giác tối nay anh như một con người khác vậy. Nhiếp Vũ Thịnh bảy năm sau vốn dĩ đã là người khác, nhưng tối nay anh lại giống như một Nhiếp Vũ Thịnh thứ ba nữa. Bộ dạng anh hệt như một kẻ say khướt, nhưng cô biết anh không hề uống một giọt rượu nào, có điều, dường như anh đã mất đi lý trí.
Anh lái xe dọc theo đường cái, không bao lâu sau, xe đến một khách sạn cao cấp. Anh lái xe đến trước cửa, nhân viên ra mở cửa, anh xuống xe, cô cũng xuống theo, xe được nhân viên lái vào bãi, còn anh đi thẳng đến quầy lễ tân, lấy chứng minh thư bảo muốn thuê một phòng có giường to. Lễ tân khó xử nói phòng giường to đã hết mất rồi, chỉ còn phòng cho những người hưởng tuần trăng mật. Cô nhân viền nhìn Đàm Tĩnh, mỉm cười nói: “Thật ra phòng trăng mật chỉ đắt hơn phòng giường to một chút, hơn nữa lại có vị trí tốt, vô cùng yên tĩnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Vậy lấy phòng đó.”
Suốt cả quá trình Đàm Tĩnh chỉ yên lặng, vào thang máy, vào trong phòng, bên trong có đĩa hoa quả, có hoa hồng, trên giường còn rải cánh hoa, đúng là phòng trăng mật. Rồi nhân viên lên đưa chìa khoá, nói rằng đã đỗ xe của anh ở vị trí A16 trên tầng hai bãi đỗ xe. Nhiếp Vũ Thịnh bo cho nhân viên một chút tiền, đóng cửa lại.
Thấy Đàm Tĩnh vẫn sốt, anh mở tủ quần áo, lấy áo choàng tắm đưa cho cô: “Đi tắm trước đi!”
Bồn tắm rất lớn, nhưng cô đã buồn ngủ díp mắt, vội vàng ngâm mình vào bồn nước nóng, thấy khoan khoái đến mức có thể ngủ được ngay. Mặc áo choàng tắm vào, cô bước ra, thấy Nhiếp Vũ Thịnh đang ngồi trên sofa. Dưới ánh đèn, dáng vẻ anh vẫn quen thuộc như thế, nhưng lại xa lạ xiết bao, cô đột nhiên thấy lòng chùng xuống, dường như lại sắp xao xuyến.
Đàm Tĩnh lặng lẽ đứng trước mặt anh, thấy anh ngẩng lên, cô nói: “Mười vạn.”
Anh thật sự không thể ngờ cô lại mở miệng nói ra hai chữ này, chỉ biết ngơ ngác nhìn cô.
“Anh biết tôi cần tiền mà, có lẽ anh vẫn… vẫn còn thích tôi. Vì thế, hôm nay anh muốn giữ tôi lại cũng được thôi, tôi muốn mười vạn.”
Sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh lập tức đổi