Tác giả: Hồ Ly Xinh Đẹp
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.
hong cùng Trọng Thiên. Chỉ là tâm tư Trình Dịch Phong không ở trong này, vì tâm tư của anh sớm đã theo Dịch Thủy Tâm đi rồi.
Trọng Thiên nhìn thấy con gái bị đưa vào bệnh viện trong lòng vạn phần lo lắng, người trước mắt chính là con trai của ông, nhưng con gái bây giờ lại xảy ra chuyện này, có phải chính là báo ứng hay không? Bởi ông đã làm nhiều chuyện xấu, chỉ là tại sao ông trời lại không nhìn thấy ông đã làm nhiều việc chuộc tội rồi chứ.
Sau khi Mẹ của Trọng Lâm tự sát, hàng năm ông đều dùng tiền quyên góp giúp đỡ những người nghèo khó, chẳng lẽ làm nhiều việc như vậy đều không có ý nghĩa. Ông cũng rất muốn cho Trọng Lâm nhiều tình thương của Cha, nhưng Trọng Lâm lại cho rằng ông giả tạo, cho nên ông đã đem tất cả tình yêu thương cho đứa con gái này.
Ông không hề biết đứa con lớn nhất của ông không hề chết, nếu ông biết, ông nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt, không để con trai ông phải chịu nhiều đau khổ nữa. Vì sau khi phái người đi giết hai mẹ con họ, ông đã rất hối hận. Nhưng không còn kịp nữa, người ông phái đi đã báo họ đã chết, tất cả đều đã quá muộn màng.
“Phong nhi, đi bệnh viện xem Tâm nhi đi!” Trọng Thiên hiện tại chỉ có thể nói ra được những lời này, từ trong mắt của con trai, ông nhìn ra được tình yêu của anh là thật. Vì ánh mắt anh khi nhìn Tâm nhi giống y như ánh mắt Trọng Lâm nhìn Thu Ý Hàm, cho dù tình yêu giữa họ không đúng luân lý.
Trình Dịch Phong không trả lời, hiện tại nếu anh đi gặp Tâm nhi, không phải sẽ tạo cho Tâm nhi hy vọng không cần thiết nữa sao. Hiện tại cô ấy không cần anh bầu bạn nữa. Nếu Lăng Tiêu nguyện ý chăm sóc cô, anh nhất định sẽ đứng trên lập trường một người anh mà chúc phúc cho họ.
Hai cha con cứ như vậy mà ngồi trong này cả đêm, ai cũng không rời đi trước. Thẳng đến tin tức ngày hôm sau khiến cả thành phố xôn xao ầm ỹ…
Dưới sự kiên trì của Lăng Tiêu, Trọng Lâm cùng Thu Ý Hàm đều rời khỏi bệnh viện, chỉ còn Lăng Tiêu canh giữ bên giường của Dịch Tâm. Lúc này đây Lăng Tiêu thề sẽ không bao giờ… lại đem Tâm nhi giao cho người khác, vì anh sẽ chăm sóc cô cả đời. Cho dù cô không chấp nhận anh, anh cũng vĩnh viễn bảo hộ cô.
“Con của em…” Chuyện đầu tiên khi Dịch Thủy Tâm tỉnh lại chính là hỏi về đứa bé, cô thật sự rất sợ hãi nếu lại mất đi một lần nữa. Nếu đứa nhỏ này không còn nữa, cô thật cũng không còn hy vọng để tiếp tục sống.
“Đứa bé không có việc gì, em yên tâm đi.” Lăng Tiêu an ủi Tâm nhi làm cho cô không phải lo lắng nữa, cô lúc này quan trọng nhất chính là phải an dưỡng thân thể thật tốt, bên ngoài dù có chuyện gì xảy ra cũng không liên quan đến cô. Nếu cô đồng ý, anh muốn mang cô rời đi.
Dịch Thủy Tâm vuốt ve bụng mình, cười nói với cục cưng, lần này mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt. Tuy rằng con có thể không có cha, nhưng cô sẽ cho con tình yêu gấp bội.
Có lẽ cô căn bản là không nên ôm hy vọng, biết rõ Trình Dịch Phong sẽ không có ở đây, nhưng cô lại hy vọng xa vời khi tỉnh lại người đầu tiên cô gặp có thể là anh.
Không ai đối với cô tốt hơn so với anh Tiêu, tuy rằng Cha cùng anh trai cũng tốt lắm, nhưng cũng không giống anh Tiêu quan tâm cô. Nhìn thấy anh Tiêu bộ dạng mệt mỏi, hẳn là anh ấy đã chăm sóc cô cả đêm. Cô nhớ rõ đêm qua gặp rất nhiều ác mộng, chính là đủ loại tình huống bắt cô phải phá bỏ đứa bé.
Còn có người chỉ trích nàng củng với anh trai loạn luân, những người đó chửi rất khó nghe, cô rất sợ hãi. Đêm qua cô thật sự không ngon giấc, làm cho anh Tiêu phải mệt mỏi rồi.
Bệnh viện nhìn qua rất an tĩnh, không biết tình hình bên ngoài có giống như trong giấc mộng của cô không?” Còn Cha, anh trai và chị dâu nữa, họ có khỏe không?”
Dịch Thủy Tâm cảm thấy tất cả đều là lỗi của cô, là cô tạo ra, làm cho cả gia đình mất mặt, cô thực sự lo lắng dư luận bên ngoài sẽ làm thương tổn họ.
“Bọn họ không có gì đâu, em đó lúc này không được suy nghĩ gì nữa, chăm sóc thật tốt cho đứa bé trong bụng đi.” Lăng Tiêu từ ngày hôm qua tới giờ vẫn chưa rời khỏi bệnh viện, bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh căn bản cũng không biết, nhưng vì an ủi Dịch Thủy Tâm, anh phải nói như vậy.
“Còn anh ta…” Dịch Thủy Tâm lúc sau gật gật đầu, còn muốn hỏi việc khác. Tuy rằng cô chưa nói xong, nhưng Lăng Tiêu biết chuyện cô muốn hỏi chính là trình Dịch Phong. Bây giờ đã bị tổn thương đến như vậy, Tâm nhi vẫn còn nghĩ đến anh ta, điểm này làm cho Lăng Tiêu thấy rất khó chịu.
Ngã rẽ cuộc đời
Nhìn thấy Lăng Tiêu mãi không nói chuyện, và sắc mặt ngày càng khó coi của anh, Dịch Thủy Tâm biết rằng mình không nên tiếp tục hỏi. Thực ra cô không cần phải quan tâm Trình Dịch Phong, cô chỉ đang suy nghĩ, kì thực chính cô cũng không biết mình muốn thế nào.
“Tâm nhi, sau này để anh chăm sóc em được không?” Đây là lời mà Lăng Tiêu vẫn luôn muốn nói với Tâm nhi. Tuy rằng giờ nói ra có hơi muộn, nhưng anh vẫn hi vọng mình còn chút cơ hội.
Dịch Thủy Tâm không biết phải trả lời ra sao, nếu cô trực tiếp cự tuyệt, chắc chắn sẽ khiến anh Tiêu bị tổn thương, nếu cô chấp nhận thì