Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
. Cô đưa ánh mắt về phía đám đông như tìm kiếm sự che chở, thì thấy Lương Phi Phàm, do đông người nên anh và Trần Doãn Chi cứ đứng sát vào nhau. Anh đứng ở đó, mà trong suy nghĩ của cô, anh cũng giống như những người xung quanh đang chờ xem trò vui.
Một nỗi buồn dâng lên khiến cô không muốn nói gì trong lúc này.
Dưới sân khấu có tiếng xì xào. Tần Tang ngó nghiêng rồi gọi người phục vụ tới nói nhỏ vào tai anh ta. Anh ta liền đi lên sân khấu, cầm lấy mic của Cố Yên xem xét, rồi lại ngồi xuống làm động tác như đang kiểm tra giắc cắm. Một lúc sau, anh ta đứng lên cười với mọi người: “Xin lỗi, lúc nãy giắc cắm bị hỏng, giờ thì có thể tiếp tục rồi!”
Cố Minh Châu cảm ơn anh ta rồi cầm lấy mic đưa cho Cố Yên: “Cố Yên, được rồi, em nói tiếp đi.”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi chính thức về nhận chức phó tổng giám đốc của Vi Bác, xin mọi người hết lòng ủng hộ.” Cô chỉ nói đơn giản vài câu.
Cố Minh Châu không hài lòng với bài phát biểu đơn diệu của em, nhưng vẫn tỏ vẻ tươi cười và không quên vỗ tay nhiệt liệt.
“Giờ thì xin mời quý vị nhập tiệc!” Cố Minh Châu tuyên bố.
“Cố tiểu thư, lúc nãy Cố Tổng có nói, cô trở về Vi Bác làm việc, thế trước kia cô ở đâu?” Nhóm phóng viên nhao nhao lên phỏng vấn hai chị em.
“Tôi ở bên ngoài”. Cố Yên thản nhiên đáp.
“Ý cô là cô sống ở bên ngoài, hay cô làm việc ở bên ngoài?” Phóng viên hỏi rất tỉ mỉ.
“Cả hai đều đúng” Cố Yên cau mày, nhấp một ngụm rượu, tỏ vẻ rất không hài lòng với câu hỏi.
Lông mày cô bắt đầu dựng lên, tôi làm việc ở đâu thì có liên quan gì tới các người?
Cô tự dằn lòng là không được nổi nóng nếu không sẽ hỏng việc.
“Em gái tôi có thói quen tự lập từ nhỏ, tốt nghiệp xong tự tìm việc, đã từng làm cho rất nhiều công ty. Ồ, cô Kỷ Nam đây cũng từng là sếp của em gái tôi đấy!” Cố Minh Châu kéo Kỷ Nam lại làm bia đỡ đạn.
Kỷ Nam cười cười gật đầu: “Chào các bạn!”
Nhóm phóng viên vớ được Kỷ nam như bắt được vàng, hưng phấn hẳn lên, vì từ khi cô công khai giới tính thật, không không nhận trả lời bất kỳ cuộc phỏng vấn của báo nào, hôm nay thấy cô có vẻ hợp tác, đám phóng viên cũng tranh thủ cơ hội hỏi tới tấp.
“Kỷ Nam, Kỷ nam tiểu thư! Xin hỏi cô mấy câu, cô sắp kết hôn rồi phải không?”
“Có thật là trước đây cô từng sang Hàn Quốc không?”
…
Hết câu này đến câu khác bắn ra như đạn bay, Kỷ Nam xua tay: “Hôm nay tôi đến đây là vì Cố tiểu thư, nên chỉ trả lời những câu hỏi có liên quan tới cô ấy.”
Nhóm phóng viên cười ồ lên: “Hai cô là bạn tốt của nhau à?”
Cố Yên gật đầu.
“Thế xin hỏi Cố tiểu thư, khi Kỷ Nam là gái giả trai thì cô có biết giới tính thật của cô ấy không?” Một số phóng viên hỏi rất tò mò.
“Đương nhiên là biết rồi, nếu không cô ấy đã sớm yêu tôi rồi.” Kỷ Nam hài hước nói.
Không khí trở nên thoải mái hơn, Cố Minh Châu thở phào nhẹ nhõm: “Nói linh tinh nào, em gái tôi sớm có người trong mộng rồi.” Cố Minh Châu trả lời.
Quả nhiên đám phóng viên hứng thú hẳn lên: “Cố tiểu thư có bạn trai rồi sao? Cô có sống cùng với bạn trai không?”
Theo phản xạ, Cố Yên đưa mắt tìm kiếm Lương Phi Phàm, thấy anh đang đứng dựa vào cửa sổ, đầu cúi xuống nói chuyện với Trần Doãn Chi, dường như họ đang bàn chuyện gì đó.
Cố Minh Châu trả lời thay: “Bạn trai đương nhiên là có, có điều nam chưa kết hôn, nữ chưa gả chồng, nên mọi người vẫn còn cơ hội.”
Nghe xong, nhóm phóng viên bật cười.
Đến tiết mục mở champagne.
Cố Minh Châu đi nghe điện thoại để một mình Cố Yên với dãy ly trên bàn: “Champagne đâu?” Cô hỏi nhỏ người phục vụ, anh ta lắc đầu tỏ ý không biết.
Lúc này, cửa chính mở ra, một người tươi cười đẩy xe tới, bên trên để một cái xô nhỏ, trong xô có một chai champagne dang ngâm trong đá lạnh.
Nhìn thấy người đó, Cố Yên vô cùng ngạc nhiên.
Có người nhận ra liền gọi: “Là Phương Diệc Thành!”
Phóng viên nhao nhao chạy tới, Cố Minh Châu vội ngăn lại “Không được quay phim, chụp ảnh đâu nhé, xin mọi người tôn trọng, có thể phỏng vấn anh ta, nhưng tuyệt đối không được chụp ảnh!”
“Phương cục trưởng, nghe nói anh sắp kế nghiệp Phương lão tướng quân, có thật là như thế không?”
“Hôm nay anh đến đây là vì Cố tiểu thư thôi sao? Anh có quan hệ thế nào với cô ấy?”
…
Phương Diệc Thành xua tay: “Được rồi, được rồi, mọi người đừng có tò mò nữa, hôm nay tôi đến đây với tư cách là một người bạn tới chúc mừng Cố tiểu thư, mọi người đừng có quay phim chụp ảnh nhé, nếu không tôi sẽ bị cấp trên khiển trách đấy.”
Anh nói chuyện hài hước khiến ai cũng phải buồn cười.
Phương Diệc Thành đẩy chiếc xe chở champagne tới trước mặt Cố Yên: “Cố Yên, chúc mừng em!”
Cố Yên liếc nhìn chị rồi cũng cười đáp lễ: “Vâng, cảm ơn anh!”
“Phương cục trưởng là khách mời bí mật mà chị dành riêng cho em, em có vui không?” Phương Diệc Thành đưa champagne cho người phục vụ.
Cố Yên đành phải gật đầu như một cái máy.
Mọi người lại được dịp xôn xao bàn tán về sự xuất hiện đường đột của Phương Diệc Thành. Anh vốn là con nhà gia thế, lại đang giữ chức rất cao trong ngành công an mật thành đạt, nhưng anh không thích theo