Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1296 lượt.

? Anh chiều chuộng em tới tận mây xanh sau đó lại đá em từ trên mây xuống đất, giờ lại hỏi em vì sao thay đổi. Anh không thấy anh buồn cười sao?” Cố Yên chất vấn rất thật lòng.
Lương Phi Phàm ngỡ ngàng mất một lúc, quả thực anh rất bội phục Cố Minh Châu bởi Cố Yên chỉ đi theo cô ta có mấy tháng trời mà lời ăn tiếng nói sắc sảo như dao, chất vấn người khác hơn cả bồi thẩm đoàn.
Anh chỉnh lại quần áo cho Cố Yên rồi bế cô ngồi xuống ghế, còn anh đứng tựa vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực.
“Được rồi, vậy em có thể cho anh biết, anh phải làm gì bây giờ? Những gì anh muốn thì em đã nói là em không thể làm được. Anh còn biết làm gì nữa? Em nghĩ chỉ có anh hành hạ em chứ em không hành hạ anh bao giờ à?”
“Nếu em không biết là em cũng đã từng hành hạ anh thì tội gì em phải tới gặp anh để nói chuyện, tìm cách tháo gỡ?” Cố Yên nhíu mày. “Phi Phàm, không phải em không ghen nhưng vì em tin tưởng anh, anh biết không, em tin rằng anh sẽ không bao giờ chạm một ngón tay vào những người đàn bà đó.”






Nghe tới đó, mắt Lương Phi Phàm như nóng lên bởi câu nói này có ý nghĩa đối với anh hơn tất cả mọi thứ trên đời. Anh quỳ xuống đối diện cô, hai tay vịn vào thành ghế rồi cúi xuống hôn lên môi cô, một nụ hôn nhẹ nhàng, mềm mại và quyến luyến. Cố Yên cũng đáp lại anh, cô hé miệng đón nhận chiếc lưỡi đầy ma quái của anh và mút nhẹ như đang khám phá một không gian bí ẩn đầy đam mê.
Lương Phi Phàm bỗng khựng lạ bởi vì anh chợt nhận ra hôm nay cô không “khỏe” như mọi ngày, nếu tiếp tục, anh e là mình sẽ không thể khống chế được ham muốn và có thể gây tổn thương cho cô.
Anh nói trong hơi thở hổn hển: “Vì sao em chưa bao giờ nói với anh những điều đó, vì sao hả?”
Cố Yên đưa hai bàn tay ôm lấy gương mặt cương nghị của anh, ánh mắt cô nhìn anh ngày càng da diết: “Em nghĩ là anh đã biết rồi...”
Nghe giọng điệu đầy tủi thân của cô, Lương Phi Phàm cảm thấy vô cùng đau lòng, anh kéo cô lại gần mặt mình rồi tiếp tục hôn cô, giọng anh nhiễu loạn trong hơi thở: “Anh không biết. Em không nói thì làm sao mà anh biết được? Anh chỉ biết trong lòng em không chỉ có mình anh chứ làm sao anh biết được em đang nghĩ gì? Cố Yên, hứa với anh, từ giờ dù có chuyện gì đi chăng nữa em cũng sẽ nói với anh!”
Mặt Cố Yên ngày càng hồng bởi ham muốn lên tới cực điểm và hình ảnh gợi tình trước mắt, ánh mắt cô như mờ đi trước mỗi động tác lên xuống của anh. Tốc độ của Lương Phi Phàm ngày càng nhanh, mắt anh như muốn nổ ra khi thấy trên bờ ngực cô thấp thoáng một chút chất lỏng màu trắng. Cô bé của anh thì đang vặn vẹo thân thể, mặt mũi mê man như trúng tà, sau một tiếng gầm run run anh tuôn trào tinh hoa theo lực lên xuống của động tác. Vì anh kết thúc với tống độ quá nhanh nên thứ chất lỏng nhàn nhạt đó một nửa bắn lên miệng Cố Yên, một nửa chảy lênh láng trên bờ ngực căng tròn của cô trông cực kỳ gợi tình.
Cố Yên đưa lưỡi liếm quanh miệng và nuốt nước miếng khiến Lương Phi Phàm lại khác khô cổ một lần nữa.
“Cố Yên, em làm anh phát điên lên mất.” Anh nghiến răng nghiến lợi rồi quay lưng chạy vào phòng tắm lấy khăn lau cho cô, anh còn chưa kịp lau xong thì biểu tượng đàn ông của anh lại bật dậy sừng sững như thách thức thiên hạ.
Cứ như vậy, hai người triền miên cho tới gần trưa.
“Phi Phàm...” Cố Yên nỉ non sau khi “ăn” no bao tinh hoa mà anh dành dụm biết bao ngày.
“Ngoan nào, anh biết em còn chưa “no” nhưng đợi khi nào em khỏe hẳn, anh sẽ cho em ăn bù, được không?” Lương Phi Phàm vừa nói vừa cười một cách rất bỉ ổi.
Cố Yên bị anh trêu đùa tỏ ra tức giận, cô ngồi dậy rồi ngúng nguẩy đi ra phòng tắm thay đồ.
“Em đói lắm.” Cố Yên làm nũng.
“Thế em muốn ăn gì nào?”
Như vừa nhớ ra điều gì, Cố Yên vội nói: “Hay là chúng ta đến cửa hàng của Tang Tang ăn trưa đi anh!”
Lương Phi Phàm suy nghĩ một lúc, Tang Tang chẳng phải là người tình của Lý Vi Nhiên hay sao: “Cô ấy là vợ của Tiểu Ngũ đúng không?” Tuy có gặp vài lần nhưng Lương Phi Phàm cũng không có ấn tượng lắm với Tang Tang và cũng không thực sự thích cô gái này.
“Đúng rồi, đi, mình đi đi anh.” Cố Yên hào hứng giật giật tay anh, quả nhiên Cố tiểu thư nói mưa là mưa, nói gió là gió, tuy Lương Phi Phàm không hào hứng lắm nhưng thấy cô háo hức đến vậy anh cũng chiều theo.
Cố Yên vui vẻ gọi điện thoại cho Tang Tang, nói là mình và Lương Tổng sắp tới nhưng ngoài dự đoán của mình, thông tin Cố Yên không nhận được sự hưởng ứng của Tang Tang lắm.
“Quán của tớ chỉ có vài món cơm đơn giản thôi, tớ cũng không trực tiếp xuống bếp nấu đâu, cậu có muốn qua nữa không?”
Cố Yên đời nào chịu bỏ qua một cơ hội tốt thế này, cô trả đũa luôn bạn tốt: “Không được, cậu phải đích thân xuống bếp làm món sườn xào chua ngọt cho tớ ăn, hôm nay có cả tổng giám đốc của Lương thị nữa đấy, nếu cậu làm không đúng ý tớ thì anh ấy sẽ tính sổ với người đàn ông của cậu đấy!”
“Cố Yên, vậy thì tớ đợi cậu.” Nói vậy chứ Tang Tang biết Lương Phi Phàm là đại ca của Lý Vi Nhiên nên cô cũng không dám chậm trễ.
Hai người