XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.

thông gia được thì thôi đến ăn cơm cùng nhau cũng không được sao? Anh Thiên, anh từ xa tới, chắc chắn phải để tôi làm chủ nhà đãi anh bữa cơm chứ!”
Cố Minh Châu cũng vội vàng phụ họa: “Ngày nào cha cháu cũng nhắc đến bác, khó khăn lắm bác mới đến chơi một lần nên không thể để bác đi như thế này được? Bác ở lại ăn bữa cơm không được ạ? Cháu cũng đã nghe danh bác Lương đã lâu, vẫn muốn học hỏi bác chuyện trên thương trường.”
Lương Hạo Thiên lắc đầu: “Tôi vốn quay về vì chuyện hôn nhân của Phi Phàm… Bây giờ tôi đã nhận lời với anh rồi thì cũng không nên ở lại đây nữa để tránh sẽ thay đổi. Sáng sớm mai tôi sẽ quay lại Mỹ.” Ông vỗ vai người đàn em cũ.
Cố Bác Vân rất cảm động, lại có chút hổ thẹn: “Anh Thiên, tôi thật là… đáng chết.”
Cố Minh Châu nghe vậy thì chau mày, nhẹ nhàng ngăn lại: “Cha!”
“Được rồi, đừng nói những lời vô nghĩa thế! Anh giữ gìn sức khỏe cho tốt, chắc chắn tôi sẽ lại tới thăm anh.” Lương Hạo Thiên vỗ vỗ vai ông, gật đầu với Cố Minh Châu rồi đi ra.
Lương Phi Phàm vừa nhìn thấy cha đi ra thì đã biết đại sự không thành. Lương Hạo Thiên chỉ nói câu: “Cha đợi con ở trên xe” rồi đi ra ngoài.
Lương Phi Phàm nhăn mặt, Cố Minh Châu lạnh lùng bước ra: “Mọi người cứ đi đi, cha tôi hơi mệt nên hôm khác chúng ta gặp lại.”
Cố Yên lo lắng: “Cha sao thế chị?”
Cô muốn vào nhà nhưng bị Cố Minh Châu ngăn lại: “Cha đi nghỉ rồi, em đừng vào nữa. Không sao đâu, cha chỉ mệt chút thôi. Mọi người cứ đi đi.”
Cố Yên nghi ngờ, cố nhìn vào trong nhà, dù cô không muốn nhưng vẫn bị Lương Phi Phàm kéo đi.






Buổi tối Cố Minh Châu không về chung cư, Lương Phi Phàm đã đưa Cố Yên về tư dinh nhà họ Lương. Về đến nhà, Cố Yên vẫn có chút không vui, buổi tối Lương Phi Phàm dỗ dành mãi cô mới chịu ngủ. Anh nằm bên cạnh, ngắm nhìn cô dần chìm vào giấc ngủ mà vẫn chau mày, thì lặng lẽ thờ dài một cái.
Lương Hạo Thiên ở trong thư phòng đợi anh, cầm chai rượu rồi ngồi trên sofa tự rót cho mình một ly. Thấy anh bước vào, ông đưa cho anh một ly: “Sáng sớm mai cha sẽ trở về Mỹ.”
Lương Phi Phàm nhận ly rượu nhưng không uống mà đặt xuống bàn, anh rất ít khi uống rượu vào ban đêm, mũi Cố Yên rất thính, ngửi thấy mùi rượu là đã bực tức rồi. “Con không đồng ý.”
“Con trai à, từ trước tới giờ hai chúng ta vẫn có thể hiểu nhau mà. Lần này ta không thể đứng về phía con được. Ta đã nhận lời với Cố Bác Vân.”
“Nếu như quan hệ giữa cha và Cố Bác Vân thực sự tốt đến vậy thì năm đó, khi ông ta gặp nạn, tại sao cha thấy chết mà không cứu?” Lương Phi Phàm ngồi xuống sofa, hỏi rất sắc sảo, anh vốn rất giỏi đi thẳng vào trọng tâm vấn đề.
Đã là cuối thu, khí trời rất mát mẻ, còn chưa tới thời điểm lạnh giá của mùa đông nên Cố Yên vẫn chưa chịu bật điều hòa, cô thích cảm giác nằm trong chăn để cảm nhận không khí mát lạnh, Lương Phi Phàm ôm cô vào lòng, cảm thấy lòng mình ấm áp dần lên: “Cố Yên này, đã bao giờ anh kể với em về mẹ chưa nhỉ?” Anh nép vào cổ cô, hỏi nhỏ.
Cố Yên cứ thế ngủ, không hề hay biết nên không thể trả lời, anh cũng chẳng cần biết, cứ tiếp tục nói một mình: “Bà là người phụ nữ… rất tốt, giống như bà chủ trong gia đình. Có lẽ vì bà ấy quá tốt nên có rất nhiều việc bà chọn cách nhẫn nhịn. Rồi cũng đến một này… bà không thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa. Hôm đó trời thật đẹp, bà đến tìm anh ở phòng đấu kiếm, trông bà thật mệt mỏi… Sau khi gặp anh rồi bà vẫn kiên quyết tìm đến cái chết… Lúc đó anh mới mười lăm tuổi, sao bà lại nỡ… Những năm đầu tiên anh tìm vớt như một người điên ở khắp vùng biển đó… Thực ra bà không muốn bị tìm thấy nên mới chạy xa đến như vậy đúng không…? Sau này anh hiểu ra rằng… cứ để bà tự do tự tại dưới đáy biển… Cố Yên, em nói xem, nếu bà không yêu cha anh thì sẽ không làm như vậy đúng không?
Anh luôn nghĩ thế cho nên anh vẫn kiềm chế mình không căm hận ông ấy… Thực ra ông ấy cũng thật đáng thương… Cố Yên ạ…”
Anh nhẹ nhàng thổ lộ, hơi thở ấm áp thổi vào phía sau tai Cố Yên. Cô cũng miên man không yên giấc, xoay người rúc vào lòng anh, càu nhàu gì đó như thể đang không hài lòng. Lương Phi Phàm bị cô kẹp chặt như con cá, cười âu yếm, áp sát người cô rồi cùng chìm vào giấc ngủ.
“Cố Yên, rồi chúng ta cũng sẽ ổn thôi!”
Trên đời, điều khiến người ta không yên tâm nhất chính là khi nói câu: “Không có chuyện gì đâu, đừng có lo!”
Sao lại không lo được chứ? Cố Yên vừa sốt ruột vừa buồn bã, lần trước, sau khi dùng thuốc đặc hiệu của châu u, bệnh tình của Cố Bác Vân đã có tiến triển tốt, các bác sĩ đều nói có thể theo dõi thêm, thậm chí là làm phẫu thuật được, sao giờ lại không được khỏe nhỉ? Ngày cưới thì đang tới gần, cô và Phi Phàm vẫn chưa chính thức nói chuyện cưới xin với cha, chị gái mấy ngày nay đều túc trực ở phòng điều dưỡng và không cho cô vào thăm, hỏi chị thì chị chỉ nói không có chuyện gì đâu, đừng có lo, cứ yên tâm lo chuyện cưới xin đi.
“Cố Yên!” Cố Minh Châu lại gõ lên bàn lần nữa. “Thích cái nào?”
Cố Yên lấy lại thần thái, cười ngượng ngịu: “Dạ, cái nào cũng đẹp! Phải rồi, cứ đưa b