Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.
phủi phủi bụi, cười nhẹ nhàng mà vẫn đầy chí khí. "Chú Cố là bạn của ba tôi, là bậc cha chú của tôi. Nếu Lương Phi Phàm anh dám khinh động thì Phương Diệc Thành tôi quyết không khoanh tay đứng nhìn." Giữa đôi lông mày của Phương Diệc Thành ánh lên sự hiên ngang, kiêu ngạo: "Vừa nãy, tôi chẳng qua chỉ gây chút phiền phức cho anh thôi, nếu thật sự muốn đấu, Phương gia tôi tuy không thể chiếm hoàn toàn thế thượng phong, nhưng cũng có thể coi như một đối thủ lớn của Lương thị nhà anh. Tôi không tin một khi khai chiến, anh có thể nguyên vẹn mà rút về."
Một người đã lăn lộn trong quan trường nhiều năm như Phương Diệc Thành, mỗi lời nói của anh đều có tiến có lui và rất chính trực. Dung Nham và Cố Minh Châu đều giật mình.
Lương Phi Phàm hai tay đút túi quần, khuôn mặt đẹp trai, sáng sủa xen lẫn sự thù địch. Anh lùi lại phía sau ra lệnh: "C."
Tiếng rút súng lạch cạch.
Mười họng súng đen ngòm nhằm thẳng vào Phương Diệc Thành. Lương Phi Phàm bây giờ chỉ cần hô một tiếng là sẽ có thể bắn anh ta lỗ chỗ như tổ ong.
"Tôi có nói là tôi muốn rút không?" Lương Phi Phàm nhìn chằm chằm Phương Diệc Thành và gằn từng câu, từng chữ. Trong mắt của hai người đàn ông đều là ánh gươm đao.
Một khung cảnh ảm đạm bao trùm, Cố Bác Vân dựa vào Cố Yên từ từ đứng lên: "Sao vậy? Muốn cướp vợ à?" Ông ta nhìn Lương Phi Phàm cười nhạt. "Nếu tôi không đồng ý hôn sự của cậu và con gái tôi, thì cậu sẽ bắn tôi hay sao? Với thái độ này, tư cách này, cậu còn muốn lấy con gái tôi sao?" Cố Bác Vân cười lạnh lùng.
Lương Phi Phàm tức giận: "Chú Cố, chú nói vậy chẳng phải là muốn thử thách cháu hay sao? Để rồi xem cháu có đủ tư cách làm con rể nhà họ Cố các người không? Không còn thương lượng được nữa rồi, đành phải chơi bài ngửa thôi!" Anh thất vọng nhìn về phía Cố Minh Châu. Đây chính là chiêu bài của Cố Minh Châu, một lối thoát hợp lý, đáng tiếc, hiện tại Lương Phi Phàm lại không còn đủ kiên nhẫn để cùng cô chơi trò chơi này. "Từ giờ trở đi, mọi việc tôi nói sao sẽ quyết vậy."
"Lương Phi Phàm, anh đừng quá đáng quá!" Cố Minh Châu đứng phía sau lí nhí nhắc nhở. Sắc mặt của Cố Yên rất khó coi, nếu cứ tiếp tục tranh cãi thế này, cuối cùng, người chịu thiệt thòi sẽ là Lương Phi Phàm mà thôi.
"Tôi quá đáng ư?" Lương Phi Phàm hếch cằm. "Các người thì sao? Cả cô nữa!" Anh nhìn về hướng Cố Bác Vân, nói: "Chú đã hỏi qua ý kiến của Cố Yên hay chưa? Chú và Cố Minh Châu giận dỗi, vì sao lại kéo cô ấy vào cuộc? Bảy năm không hỏi han lấy một câu, bây giờ lại còn giả làm người cha nhân từ ư?"
"Cả cô nữa!" Anh quay người sang Cố Minh Châu. "Cô đã hứa với tôi cái gì? Bây giờ không muốn gả em gái một cách vui vẻ, lại còn hùa vào để thuyết phục tôi hoãn đám cưới này ư? Cố Minh Châu, cô có biết khiếm khuyết của cô là gì không? Hèn nhát, cô thường mất lý trí vào những lúc cần lý trí nhất, cuối cùng để xảy ra kết cục thế này. Còn anh Phương, tôi không cần nói nhiều nữa. Ở đây dù có xảy ra chuyện gì thì cũng không cần anh phải nói nửa lời, rốt cuộc chỉ thêm rắc rối thôi. Tất cả mọi chuyện chúng ta đang nói ở đây đều vì anh mà ra cả. Anh còn ra vẻ người tốt, chính nghĩa gì nữa!"
Trong khoảng sân nhỏ, trời dần tối, ánh trăng như bao phủ khắp nơi, chiếu rọi tâm hồn mỗi người, tất cả đều u sầu. Lương Phi Phàm vẫn giữ vẻ ngạo mạn như xưa. "Nói cho các người biết, đợi đến lúc tôi điên lên thì đó chính là ngày tàn của cái thế giới nhỏ bé của các người đấy. Tôi không làm gì quá đáng, là vì tôi không muốn, chứ không có nghĩa là tôi không thể."
"Còn em thì sao?" Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định vang lên, đâm thủng vẻ sát khí của Lương Phi Phàm. "Sao anh không nói đến em?" Cố Yên nghi hoặc nhìn người đàn ông mà cô cho rằng anh ta yêu mình. "Nếu không vì em thì việc xảy ra giữa Phương Diệc Thành và nhà họ Cố cũng chỉ là một vụ binh biến đơn thuần, muốn ra sao thì ra. Nếu không phải vì em thì dì Nguyễn sẽ không chết. Nếu không phải là bảy năm qua em như con chim núp sau bóng anh thì cha sẽ không thấy là đã để em phải chịu thiệt thòi lâu như vậy. Nếu không phải vì em... không phải vì em yêu anh... thì làm sao có việc tranh cãi hôm nay..." Đôi mắt cô ngấn lệ, tình thế xoay chuyển, việc này đã rút hết tâm trí của Lương Phi Phàm.
Tâm trạng của cô khiến Lương Phi Phàm cảm thấy buồn, muốn dang tay ra để ôm cô lại, nhưng lại bị cô nhẹ nhàng né đi. Cố Bác Vân bị cô kéo, loạng choạng xô về phía sau.
Phương Diệc Thành cau mày đứng ra chắn trước mặt họ. Một họng súng lập tức dí lên trán anh ta. "Phương Diệc Thành, mẹ kiếp, mày hãy cút ra xa một chút!" Lương Phi Phàm sửng cồ.
Phương Diệc Thành cười nhạt, ngửa người về phía sau để tránh họng súng, rồi quay người lại, cướp lấy súng của Lương Phi Phàm. Hai người đấu nhau chan chát, chỉ trong chốc lát, tiếng súng lên đạn lan ra khắp nơi.
Dung Nham giữ chặt lấy Tiểu Tứ đang giãy giụa trong lòng, thì thầm bên tai cô: "Bây giờ không phải lúc để em thể hiện tài năng! Đừng động đậy!"
Trong chiếc sân nhỏ, chỉ còn lại Phương Diệc Thành