Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1236 lượt.
đát là thế…
Tiểu Ma cảm thấy xấu hổ vô cùng, tình cảnh bi đát như vậy mà cô còn hùa vào, thực sự là… tội lỗi.
“Phương Diệc Thành… à, anh sống ở đâu vậy…” Cô buồn bã lay người anh. Tiểu Yên, Tiểu Yên… Người ta đã không thèm cần anh, gọi làm gì nữa!
Thời gian đã muộn lắm rồi, Tiểu Ma đành phải đưa anh về chỗ cô ở.
Tửu lượng của Phương Diệc Thành quả thực rất tốt, không la hét, không nôn, chỉ có bước đi hơi xiêu vẹo, miệng lảm nhảm những câu chữ làm cô thấy bực mình.
Về đến nhà, cô đặt anh lên chiếc giường duy nhất, anh chau mày ngủ, mặt hơi đỏ, có vẻ đang rất khó chịu. Tiểu Ma nghĩ, có lẽ nên lấy khăn lau qua cho anh, anh nhất định là người ưa sạch sẽ, ngủ mà cảm thấy mình chưa tắm rửa thì sẽ thấy khó chịu lắm.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Ma phục dịch một người đàn ông. Cầm khăn ấm lau mặt cho anh, xuống dưới chiếc cằm rắn rỏi của anh, cởi sơ mi ra là bộ ngực săn chắc, trên đó có rất nhiều vết sẹo, bình thường trông anh thư sinh như vậy, giờ cởi áo ra… quả là một trang nam tử mạnh mẽ.
Mặt Tiểu Ma ửng đỏ, cô nhẹ nhàng lau qua cho anh rồi cài lại khuy áo. Tay anh bỗng chợt quàng tới, ôm chầm lấy cô, cô không giữ được thăng bằng, “ớ” lên một tiếng rồi ngã xuống người anh.
Mắt anh rực sáng, không còn cảm giác say, mà ngược lại, thần thái rất tỉnh táo, anh nhìn cô gái đang nằm sát mình, miệng không ngớt gọi: “Tiểu Yên… Tiểu Yên… Tiểu Yên…”
Sự chân thành và vẻ đau khổ của anh như liều thuốc độc, Tiểu Ma vô tình bị trúng liều thuốc độc đó, thuốc đã ngấm vào ngũ tạng, không thuốc nào chữa được.
“Là… là… Diệc Thành…” Bàn tay cô vuốt nhẹ trên mí mắt của anh. “Em là Tiểu Yên đây.”
“Đừng gọi nữa… em ở đây, đang trước mặt anh đây, Diệc Thành, anh nhìn đi…” Đêm hôm ấy, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái của cô đã khắc sâu vào trí nhớ của Diệc Thành.
Ánh mắt say đắm điên cuồng, cảm xúc đè nén lâu nay nhờ có rượu và sự ưng thuận của cô đã làm anh bùng nổ, vậy là, một cơn bão sắp ập đến.
Phương Diệc Thành rất vội vã, quần áo của cô còn chưa kịp cởi hết, anh đã cứ thế đi thẳng vào. Đây là lần đầu của Tiểu Ma, đau rát, bên dưới có cảm giác như đang bị xé làm đôi, không nói được lời nào. Có lẽ thần thái trong cái chau mày của cô giống với người nào đó, Phương Diệc Thành phủ phục trên người cô, nhẹ nhàng hôn cô và thủ thỉ bên tai: “Đau lắm phải không em?”
Tiểu Ma miễn cưỡng nhằn ra được mấy từ: “Anh… nói… xem?”
Phương Diệc Thành cười tình cảm, cắn vào cằm cô. Cô đã yêu người đàn ông này mất rồi.
Thời khắc này, xác thịt cô mặc dù rất đau, nhưng họ lúc này cùng hoà vào làm một.
Đêm đó, Phương Diệc Thành biến thành con người mà Tiểu Ma chưa từng gặp.
Quá nhiều rượu và quá kích thích, khi Phương Diệc Thành tỉnh dậy đã là trưa hôm sau. Căn phòng lạ lẫm, anh một mình nằm trên giường, thân thể anh chắc chắn đã được lau rửa, nhưng… anh là người đàn ông từng trải, anh biết chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ có điều, cô ấy là ai? Tại sao trong trí nhớ mơ màng của anh, dường như là… Tiểu Yên…
“Tỉnh rồi à?” Tiểu Ma đẩy cửa bước vào, cười ngượng ngùng. Ánh mắt thẫn thờ, ngạc nhiên lúc anh nhìn cô như một mũi dao nhọn đâm vào tim cô.
Phương Diệc Thành trầm tư ngồi dậy, anh không biết phải nói gì lúc này.
“Em… đợi anh chút, anh đi tắm qua.” Anh nghĩ một lúc rồi nói với cô.
Tiểu Ma cười.
Anh mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra. Tiểu Ma đang bận rộn bên bàn ăn, nhìn anh bước ra, cô vội vã lên tiếng: “Phương Diệc Thành, anh quả là người mẫu, bộ đồ này là của chồng cũ em để lại, nhưng anh mặc trông còn vừa vặn hơn đấy.”
Phương Diệc Thành cười lịch sự.
“Ăn cơm, ăn cơm!” Tiểu Ma đưa đũa cho anh.
Phương Diệc Thành nhận lấy đũa, nói: “Tiểu Ma, sắp tới em dành chút thời gian, anh muốn qua thăm bố mẹ em.”
Tay Tiểu Ma run run, nhìn anh chằm chằm: “Phương Diệc Thành, anh đang đùa đấy à? Bắt em phải chịu trách nhiệm với anh ư? Ép cưới à?”
Phương Diệc Thành với tay lấy chiếc muôi trên tay cô, bình tĩnh múc cho cô bát canh, đưa đến trước mặt cô, giọng điệu ôn tồn: “Việc anh đã làm, anh sẽ chịu trách nhiệm, có điều…” Anh cúi mặt, ánh mắt nhìn xa xăm. “Em không chê anh là được.”
Tiểu Ma không thèm để tâm, hắng giọng một cái: “Em làm sao có thể không chê anh được! Tiểu Ma em là ai chứ? Em mà lại cần đồ hàng thải như anh à?”
Diệc Thành không giận, cười trừ.
“Hơn nữa, những người qua đêm với em nhiều lắm, ai cũng muốn cưới em, như thế chẳng phải em sẽ phải chạy trốn hôn nhân khắp thế giới à?”
Phương Diệc Thành bán tín bán nghi, dò xét: “Tất cả đều là quá khứ, anh không quan tâm. Nhưng anh nhất định phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình.”
“Khốn kiếp, chẳng qua là uống say rồi lên giường với nhau thôi mà, anh đang ở thời đại nào thế?” Vẻ mặt Tiểu Ma hững hờ. “Chúng ta đều là người lớn rồi, anh không cần phải thế… Biết anh thế này em đã không dụ dỗ anh?”
Phương Diệc Thành trầm tư.
Tiểu Ma mặc kệ, tiếp tục ăn uống, sự yên lặng giữa hai người bị tiếng chuông điện thoại của Diệc Thành phá tan.
“Đại ca à, tối qua đi đâu đấy? Từ hôm qua đến giờ gọi cho anh ít nhất cũng mười mấy cuộc