Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

hẳn xuống đất, rõ là một tư thế chẳng thoải mái tí nào, vậy mà anh ngủ say như chết. Nhâm Nhiễm nhìn thật kĩ vào khuôn mặt anh, anh gầy đi trông thấy, cảm giác đau buồn khó tả, vừa định tìm chiếc ghế kê vào chân anh thì điện thoại ré lên.
Cô không muốn anh tỉnh giấc, bèn chạy vào nhà bếp nghe máy, một người đàn ông lạ gọi đến, “Cho hỏi có phải là cô Nhâm không?”
“Tôi đây, xin hỏi ông là ai?”
“Mạc Vân Đào, anh trai của Mẫn Nghi.”
Nhâm Nhiễm hoảng hốt, “Chào anh, tìm tôi có việc gì không?”
Mạc Vân Đào không hề khách sáo, cộc cằn nói: “Cho hỏi có phải Kỳ Gia Tuấn đang ở chỗ của cô không, nó không nghe điện thoại của tôi.”
“Anh ta đang ngủ, có lẽ không nghe chuông điện thoại reo, tôi gọi anh ta
dậy.”
Mạc Vân Đào ném một nụ cười băng giá, “Bây giờ ngủ có phải quá sớm không? Không cần phải gọi nó đâu, tôi nói với cô cũng như nhau.”
Nhâm Nhiễm vừa giận vừa lo, “Đừng hiểu lầm, anh Tuấn qua đây tìm nhà trọ giúp tôi, mệt quá nên đã ngủ gục trên ghế.”
“Nghìn dặm xa xôi đến Bắc Kinh chỉ để tìm nhà trọ cho cô, muốn người khác không hiểu lầm cũng rất khó.”
Nhâm Nhiễm hết vốn từ, “Anh muốn nói gì với tôi?”
“Tiểu Bảo hôm nay sốt cao, em gái tôi đang trong bệnh viện chăm sóc cho mẹ chồng nó, cha mẹ tôi thì tuổi cao sức yếu không gánh vác nổi trách nhiệm này, tôi đành xin nghỉ phép đưa đứa bé vào bệnh viện, cho hỏi cái thằng si tình đó có phải nên nhanh chóng quay về làm tròn trách nhiệm của kẻ làm cha hay không?”
Sau khi đón nhận lời giễu cợt của Trần Hoa thì ít nhiều cũng có kinh nghiệm, cô không tranh luận, “Tôi sẽ bảo anh ta về thành phố Z ngay.”
Thái độ của cô khiến Mạc Vân Đào dịu bớt, “Tôi từng nghiêm túc nói chuyện với Mẫn Nghi, nó rất đau lòng nhưng từ đầu chí cuối không hề bêu rếu cô lời nào. Nó luôn rất lương thiện, còn ngây thơ nữa, trong tình trạng này vẫn bằng lòng bảo vệ hôn nhân của nó, làm tròn trách nhiệm của con dâu chăm sóc mẹ chồng. Chính vì thế mà tôi càng có trách nhiệm bảo vệ nó. Hai đứa nó vẫn còn là vợ chồng, hi vọng mọi người biết tự trọng, để tránh tôi phải gọi điện làm phiền những việc tương tự.”
Nhâm Nhiễm chạy đến quỳ xuống ghế sô pha ngắm gương mặt của Gia Tuấn, có lẽ vì tư thế ngủ không được thoải mái, chân mày của anh hơi nhíu lại, hai hàm răng cắn chặt vào nhau. Cô nhẹ nhàng lay anh một cái, anh giật mình tỉnh dậy, dùng hay tay dụi mắt rồi cười.
“Không ngờ lại ngủ quên ở đây, còn nằm mơ thấy anh dẫn Tiểu Bảo đến sân trường đại học Z chơi năm mười, giống hệt hai đứa mình lúc nhỏ, thật kì lạ, cảnh vật giống mơ cứ như thật.”
“Tiểu Bảo bị sốt, anh mau quay về chăm sóc nó, đừng trút toàn bộ gánh nặng trong nhà vào Mẫn Nghi.”
“Nó chỉ bị sốt nhẹ thôi, hôm qua anh đi thăm nó, không sao mà. Sao em
biết?”
Nhâm Nhiễm không trả lời, cô dùng di động tìm chuyến bay về thành phố Z, sau đó nhìn đồng hồ.
“Em nấu bát mì cho anh ăn. 10:45 và 11:50 đều có chuyến, chắc sẽ kịp.”
Cô vừa cử động, Gia Tuấn kéo mạnh cô lại và giật điện thoại từ trên tay xem nhật kí cuộc gọi. Mọi việc đã rõ ràng, anh nhấn giọng: “Anh ta đã nói những lời khó nghe gì?”
“Không có, anh ta là người có ăn học, nói chuyện rất lịch sự.” Nhâm Nhiễm lắc đầu, nói nhỏ, “Là em tự cảm thấy hổ thẹn.”
“Xin lỗi, Tiểu Nhiễm.”
“Sao lại đến phiên anh xin lỗi em, thật buồn cười.” Nhâm Nhiễm gượng cười, “Nếu em dọn nhà một mình chắc em sẽ mệt chết, lần này phải mua chút ít vật tùy thân rồi.”
“Đợi tình hình công ty ổn định, anh trả hết tiền cho em, tốt nhất em nên mua một căn hộ ở Bắc Kinh, đừng dọn tới dọn lui như thế.”
“Chuyện này không vội. Thực ra em không có ý định định cư ở đây, em nghĩ sau này có thể…” Cô đột nhiên ý thức được, chuyện quay về thành phố Z đã quá xa vời.
Hai người – bốn mắt – nhìn nhau, có chút thê lương.
Gia Tuấn né khỏi ánh mắt cô, anh ngước lên trần nhà cười: “Bây giờ anh sống rất tệ hại, công ty không biết khi nào mới thoát khỏi nguy khó. Nhà họ Mạc lại hối thúc anh li hôn với Mẫn Nghi, nhưng điều kiện mà họ đưa ra anh vốn không thỏa mãn được, còn liên lụy em bị ức hiếp.”
“Anh Tuấn, em không cảm thấy là bị ức hiếp.” Cô quỳ trên sàn nhà, dựa đầu vào vai anh, “Người khác nói gì, em đều không quan tâm, cái em không bước qua được, là chính mình. Nếu em cảm thấy mình có lỗi, thì sao em có thể thản nhiên tiếp nhận sự quan tâm của anh, càng khiến anh tiến thoái lưỡng nan như vậy được.”
Cô đã lâu không thân mật với anh thế, anh hơi bất ngờ, vẫn như trước đây, anh dịu dàng vuốt tóc cô: “Thực ra anh biết rất rõ, em không có điều gì khiến anh phải bận tâm, em xử lí mọi việc của mình rất tốt. Anh qua đây chỉ vì chút lòng riêng tư, anh rất muốn gặp em.”
“Đừng nói thế, anh Tuấn, em biết, chỉ có anh luôn quan tâm em…” Cô nghẹn ngào, không nói tiếp được nữa.
“Nhưng em đã trưởng thành, Tiểu Nhiễm, khoảng trời của em ngày càng rộng lớn, anh hết cách giữ em lại trong cuộc sống của anh, sẽ có một ngày anh sẽ không tìm được em nữa.”
“Vậy cũng chẳng sao, anh đã là người thân thiết nhất của em, bất kể em ở nơi nào, anh ở đâu, sống cuộc sống như thế nào