Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1609 lượt.

anh ta, nhưng rồi lại bỏ đi, tất nhiên là vì em không muốn gặp mặt anh ta, đúng không?”
Nhâm Nhiễm kinh ngạc, cô không ngờ hôm ấy Trương Chí Minh đã đi theo sau cô, nhìn thấy toàn bộ hành vi của cô. Lúc này, điện thoại của Trương Chí Minh reo lên, anh nhìn số hiển thị trên màn hình rồi bước xuống xe bắt máy. Một lúc sau, anh quay lên xe, vội vàng thắt chặt dây an toàn và lái thẳng xe ra ngoài khách sạn và dừng tại con phố kế bên đó, anh thực hiện tất cả trong im lặng.
Nhâm Nhiễm xuống xe, lấy điện thoại gọi cho Gia Tuấn bảo anh biết vị trí cô đang đứng, sau đó quay về phía Trương Chí Minh: “Chí Minh, có những việc em nghĩ cần nói rõ với anh. Hôm đó em không nói với anh em quen… Trần Hoa, có lẽ là em chưa đủ thành thật, nhưng đó là chuyện rất lâu về trước. Đến văn phòng của ông ta chỉ thuần túy là vì quá kinh ngạc, em vốn không mong đợi vô tình gặp lại ai, nhưng em cũng không có ý phải tránh né người nào.”
Trương Chí Minh nhìn cô thành khẩn: “Renee, xin lỗi, em không cần giải thích với anh, anh không có ý xen vào chuyện riêng tư của em, em có quyền có quá khứ của mình. Hôm đó sở dĩ anh đi theo em chỉ vì quan tâm em, sợ em có bất trắc, trông thấy em an toàn trở về nhà thì anh yên tâm. Hôm nay để em né tránh ông ta chỉ vì không muốn em mất vui, khó có dịp bạn em về nước, hà tất phải làm mất hứng vì những chuyện không đâu.”
Anh quá thông tình đạt lí, hơn nữa còn rất chu đáo, Nhâm Nhiễm thấy đau lòng và tự trách lẫn lộn, nhất thời không biết nói gì.
Lúc này Gia Tuấn đã bước nhanh đến. Cô phấn chấn giới thiệu cho hai người quen biết, sau đó đến một nhà hàng Trương Chí Minh đã đặt trước để dùng cơm, nhưng tâm trạng cả ba người đều không vui, Trương Chí Minh và Gia Tuấn thay phiên chuyển đề tài nhưng cũng thường xuyên bị trống sân khấu. Trương Chí Minh thỉnh thoảng còn đứng dậy bắt điện thoại, trông rất bận rộn.
Lần cuối cùng sau khi nghe điện thoại bước vào, anh xin lỗi: “Thật ngại quá, công ty có chút chuyện tìm tôi về gấp, e rằng tôi phải đi trước.”
Đương nhiên Gia Tuấn sẽ khách sáo nói là không sao, Trương Chí Minh dặn dò Nhâm Nhiễm ở lại chơi vui, lát sau anh sẽ gọi điện thoại xem mọi người có thể gặp nhau ở đâu, nói xong anh vội đi mất.
Gia Tuấn nhìn Nhâm Nhiễm, “Lúc nãy ở đại sảnh khách sạn anh nhìn thấy…”
Nhâm Nhiễm lắc đầu: “Đừng nói nữa, anh Tuấn, em biết.”
“Thảo nào sắc mặt của em lại khó coi vậy.”
Nhâm Nhiễm gượng cười, nơi làm việc của cô và tập đoàn Ức Hâm của Kỳ Gia Thông đều nằm trong khu CBD của Bắc Kinh, tuy phạm vi hoạt động của hai người hoàn toàn khác nhau nhưng hôm nay mới chạm mặt thì cũng chỉ chiếm một tỉ lệ rất hiếm hoi. “Chỉ là trùng hợp, bây giờ anh ta đổi tên là Trần Hoa, không can hệ gì đến anh, đối với em, cũng chỉ là một người qua đường.”
Gia Tuấn đưa tay nắm chặt tay Nhâm Nhiễm: “Tiểu Nhiễm, tay em toàn mồ hôi lạnh, từ nhỏ mỗi khi em căng thẳng đều như vậy, em không giấu được anh. Em phải để lãng quên người này hoàn toàn.”
Nhâm Nhiễm rút tay, đưa mắt nhìn chăm chăm vào lòng bàn tay như đang bói đường chỉ tay, cô ngước đầu cười: “Đương nhiên, anh ta đã đổi tên và kinh doanh một công ty rất lớn, anh ta đã có một người yêu xinh đẹp. Điều quan trọng là, em và anh ta đã chia tay từ lâu, anh ta không can hệ gì đến em. Đó chỉ là mối tình bồng bột thời thiếu nữ, em đã lãng quên rồi, anh yên tâm.”
Nhâm Nhiễm ăn tối cùng Gia Tuấn xong đã cùng ra Hậu Hải.
Một hai năm trở lại đây, hàng loạt quán bar theo những phong cách khác nhau được xếp san sát trong khu này, vẫn chưa có nhiều du khách đến đây săn của lạ. Lúc này đang là mùa hạ, càng về khuya nơi đây càng đông khách, ánh đèn lung linh mờ ảo bên hồ nhuốm dậy cảm giác mờ ám đến thần bí.
Gia Tuấn bước theo Nhâm Nhiễm, khu vực này có những quán bar nằm sâu tận trong hẻm, nhìn bên ngoài chỉ là ngôi nhà chật hẹp cũ kĩ, kiến trúc giản đơn, bước vào trong mới thấy một không gian hoàn toàn khác biệt. Có những quán được bố trí bởi hàng ghế sô pha dài được cách điệu rất nghệ thuật… Họ gặp được chỗ mình ưng ý liền nán lại một lúc. Một lúc sau, Gia Tuấn đượm men say, Nhâm Nhiễm vốn không biết uống rượu thì khỏi phải nói. Cô nắm chặt cánh tay của Gia Tuấn bước đi, thỉnh thoảng cũng loạng choạng suýt té, hai người bước đi trên đường mà cứ như đi trên mây.
“Quả nhiên anh đã thành hai lúa, không ngờ cuộc sống về đêm ở Bắc Kinh phong phú đến thế. Trước đây ở Melbourne em chưa từng bước vào quán bar, bây giờ sao lại sành sỏi đến thế?”
“Có lúc đi cùng với đồng nghiệp, có lúc Chí Minh dắt em đến, hôm nay giới thiệu hết một lượt cho anh.”
Gia Tuấn cười: “Trương Chí Minh đó đối xử với em tốt không?”
Nhâm Nhiễm cười đau khổ, với anh, cô có quá nhiều điều không chắc chắn và hoài nghi, cô không muốn Gia Tuấn bất an: “Khá tốt. Anh ta rất lịch sự, tỉ mỉ, biết tôn trọng và cảm thông người khác, không gượng ép mọi người.”
“Những thứ này đâu giống cách tốt của một người yêu?”
“Cách tốt của người yêu bao gồm những gì?”. Men say ngập đầu, Nhâm Nhiễm ngước nhìn anh, cười hỏi.
Gia Tuấn nhìn cô đăm đăm, họ qu